Chương 305

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 305

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bạn gái nhỏ sau khi bị vạch trần không biết hối cải bị trừng phạt, hình phạt cưỡng ép cưỡi dương vật trên giường trong phòng ký túc xá (phần 2)
Ban đầu anh chỉ muốn nói chuyện tử tế.
Chuyện này ngay từ đầu là Tô Mộc có lỗi với anh.
Là Tô Mộc cố ý dẫn dụ cùng lừa dối, sau khi anh đã hoàn toàn động lòng rồi thì vạch trần toàn bộ ngay đúng lúc anh không thể nào tiếp nhận nổi.
Chỉ cần Tô Mộc cảm thấy hối hận hoặc xấu hổ vì đã lừa gạt anh, có lẽ anh cũng sẽ không so đo nhiều như vậy, cho dù bạn gái có biến thành bạn trai, điều mà Lục Thương thực sự quan tâm chính là tình cảm mà anh dành cho Tô Mộc và liệu Tô Mộc có đáp lại tình cảm tương tự với anh hay không?
Nhưng trên thực tế, Tô Mộc không chỉ không vì thế mà cảm thấy xấu hổ, thay vào đó lại còn giễu cợt, khiêu khích, kích thích anh, giẫm tình yêu của anh dưới lòng bàn chân, tùy ý chà đạp, vui mừng khi nhìn thấy nỗi đau khổ của anh, thậm chí còn xem đau khổ của anh là niềm vui của mình.
”Hy vọng cậu sẽ không vì mỗi một câu mình nói ra mà cảm thấy hối hận.” Lục Thương bình tĩnh nhìn Tô Mộc.
Trong mi mắt thâm thúy là tâm trạng khiến người khác nhìn không rõ, hội trưởng Lục luôn mang theo nụ cười ôn hòa trong ngày thường giờ đây mặt mày trầm như nước, đầu ngón tay khẽ co , tựa như đang cực lực kiềm chế điều gì đó.
”Tôi sẽ không vì mỗi một câu một chữ tôi nói ra mà cảm thấy hối hận.” Tô Mộc nhướng đuôi mắt mang theo vài tia đắc ý nhìn về phía Lục Thương khẽ cười.
Mi mắt tinh xảo, tròn xoe như mắt mèo, còn có đôi môi đầy đặn căng mọng, lúc cười lên trông vừa ngọt vừa mềm, dáng vẻ cực kỳ dễ bắt nạt, là cảm giác mà Lục Thương thích nhất, nhưng những gì phát ra từ đôi môi mềm mại đó lại là những lời nói lạnh lùng và sắc bén nhất.
Thế này không ổn đâu, bạn gái ạ.
Đang giằng co, bỗng nhiên Lục Thương xoay người bước về phía cửa.
Tô Mộc ngẩn người.
Một giây kế tiếp liền nghe thấy tiếng rắc, Lục Thương khóa trái cửa phòng.
Dự cảm không lành lan tràn trong lòng, cổ họng Tô Mộc khô khát, không kiềm được theo bản năng dùng một giọng sắc bén chất vấn: ”Cậu khóa cửa làm gì? Cậu muốn làm gì?!”
”Để cậu hối hận vì những lời mình mới nói ra vừa rồi.” Tô Mộc khẽ cười ôn hòa như thường lệ.
Chẳng qua là thường lệ anh cười như vậy, Tô Mộc chỉ cảm thấy anh dối trá, nhưng nụ cười của anh dưới mắt cậu lúc này lại mang đến một cảm giác ngột ngạt giống như một tên văn nhã bại hoại.
”Cậu đừng tưởng rằng có tiền muốn làm gì thì làm cái đó, nếu như cậu làm gì với tôi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu! Cậu cứ chờ bị tống vào tù đi!” Sắc mặt Tô Mộc thay đổi, trong âm thanh mang theo sự run rẩy nhè nhẹ, không còn sự đắc ý trước đó nữa.
”Giả mạo nữ sinh lừa tình lừa tiền bạn cùng phòng bằng nhiều kiểu chuyển khoản khác nhau với tổng trị giá hơn hai trăm nghìn, cậu nghĩ mình sẽ bị kết án bao lâu đây? Đến lúc đó nghỉ học, chết với xã hội, tương lai bị hủy hoại, chờ cậu ra tù rồi thì ngay cả công trường chuyển gạch e rằng cũng không dám thuê cậu…” Lục Thương vừa nói vừa ép tới gần Tô Mộc.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận