Chương 307

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 307

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bạn gái nhỏ sau khi bị vạch trần không biết hối cải bị trừng phạt, hình phạt cưỡng ép cưỡi dương vật trên giường trong phòng ký túc xá (phần 4)
Bị kẹt trong ngực, trái tim Tô Mộc hoảng loạn tê dại.
Nam chính trong cốt truyện nóng lòng muốn trả thù.
Tại sao đến phiên cậu thì lại…
Hàm răng ngứa ngáy, Tô Mộc liền gặm một hớp trước ngực Lục Thương.
”A…” Tiếng kêu rên vang lên trên đỉnh đầu.
”Xem ra cậu không kịp đợi muốn làm loại chuyện này với bạn trai của mình rồi.” Giọng nói của Lục Thương khàn khàn, trực tiếp bế Tô Mộc từ trên ghế lên.
Trong nháy mắt bị nhấc lên không trung khiến Tô Mộc theo bản năng giãy giụa, đấm đá cào cấu trong lồng ngực của Lục Thương, nhưng chút sức lực kia của cậu trong mắt Lục Thương chẳng khác nào một con mèo nhỏ đang cù lét, cơ bắp kéo căng của cánh tay đẩy lên một cái, Tô Mộc liền trực tiếp bị đẩy lên trên giường của Lục Thương.
Hoàn toàn không kịp phản ứng, cả người Tô Mộc đều bị đẩy ngã lên giường, chờ đến khi cậu phản ứng lại muốn bỏ chạy thì Lục Thương đã lên giường, một tay trấn áp mèo con đang chuẩn bị chạy trốn trở lại.
”Khốn nạn!” Trong âm thanh của Tô Mộc nức nở, cố gắng giùng giằng.
”Khốn nạn! Cậu thả tôi ra!” Vành mắt Tô Mộc đỏ bừng, thật sự không nhịn được sắp khóc lên.
Cậu cố gắng như vậy…
Tại sao hết lần này đến lần khác đều…
”Đôi mắt này khi khóc sẽ xinh đẹp hơn.” Lục Thương dừng một chút, nhưng cũng chỉ là một chút.
Hai cổ tay mảnh khảnh bị giữ vào chung một chỗ, bàn tay nóng bỏng có lực siết chặt đè lên trên đỉnh đầu, chóp mũi của người đàn ông khẽ cọ một cái lên chiếc gáy trắng nõn của Tô Mộc, hơi thở hổn hển nặng nề bị thiêu đốt phả vào làn da nhạy cảm, trong khoảnh khắc đôi môi rơi xuống, làn da sau gáy cũng đã khẽ ửng hồng.
Trong phòng ký túc xá trống không, tiếng thở dốc dần dần bao trùm toàn bộ căn phòng.
”Ha~ Hức a… Không, buông tôi ra, khốn nạn, a a~ ha a… Đây là cưỡng gian, khốn nạn!” Tô Mộc bị hôn đến mức không thở nổi, rên rỉ mắng chửi người.
Chẳng qua là âm thanh nức nở của cậu quá mềm mại, thế nên cho dù có là mắng chửi người khác cũng giống như đang tán tỉnh ve vãn, khiến người nghe không những không tức giận mà còn hưng phấn hơn.
Đáng thương cực kỳ, hốc mắt đỏ bừng, dáng vẻ một bộ dễ bị bắt nạt, ngoài miệng không buông tha cho ai càng khiến người ta càng có thêm lý do để bắt nạt cậu hơn, gọi là trừng phạt, nhưng thực chất chỉ là để thỏa mãn những ham muốn ích kỷ của chính mình mà thôi.
”Đàn ông cưỡng gian đàn ông thì có phải ngồi tù không?” Lục Thương thản nhiên kẹp dương vật đã dần cương cứng giữa khe mông, cười hỏi.
Tô Mộc trợn to hai mắt muốn mắng người.
”Nếu như phải ngồi tù, vậy thì phải dùng lý do gì? Chẳng lẽ công khai với bên ngoài nói là cưỡng gian dương vật của bạn cùng phòng sao?” Lục Thương cười như không cười.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận