Chương 320

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 320

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tần thiếu gia hồn xiêu phách lạc, tên lừa gạt nhỏ bị hội trưởng Lục nhìn thấu, còn lừa được ai nữa, yết hầu quen thuộc ở cổ họng (phần 3)
Nhưng mất mác, chua xót cùng khổ sở trong lòng lại khiến hắn không có cách nào mỉm cười nói chúc phúc, sắc mặt khó coi hồn xiêu phách lạc, dáng vẻ như vừa mới thất tình, hoàn toàn phớt lờ chuyện Lục Thương mời cơm anh em tốt để công bố tình cảm, quay đầu rời đi không ngoảnh lại.
Hắn vừa đi, sân khấu liền bị phá hủy một nửa, Cung Chiêu Hề có chút tẻ nhạt vô vị, lại không kiềm được xúc động, ngàn lần không ngờ ký túc xá mà mình thường ngày không mấy khi trở về này lại xảy ra yêu hận tình cừu tại thời điểm mà anh ta không biết.
Cung công tử ngược lại không cảm thấy ở cùng một chỗ với hai tên nam sinh yêu nhau là có gì ghê gớm, chính anh ta cũng có bạn trai mà, chỉ có điều trước đây không hay để ý nhiều đến người bạn cùng phòng không có cảm giác tồn tại mấy này, hôm nay cẩn thận nhìn lại đúng là khiến anh ta phải mở rộng tầm mắt.
Thời điểm bị gặng hỏi liền ôm chăn ngồi trên giường, cả người cứng ngắc, gò má đỏ bừng, ánh mắt cũng đỏ hoe, thoạt nhìn giống như một giây sau là sẽ bật khóc, quan trọng nhất chính là từ góc độ này của anh ta nhìn sang vừa vặn có thể trông thấy cục xương ở cổ họng của Tô Mộc đang khẩn trương trong không khí mà lăn lên lộn xuống, yết hầu tinh xảo thanh tú động đậy trong cổ họng như viên ngọc mượt mà, mảnh da nhỏ phía trên yết hầu cứ như sáng bóng trong suốt, hệt một viên ngọc trai.
Xinh đẹp khiến lòng người rạo rực.
Chẳng qua là vô tình khiến anh ta cảm thấy có hơi quen mắt…
Nghĩ đến đây, Cung Chiêu Hề không khỏi nhíu mày một cái, một bên tìm kiếm chiếc thẻ sinh viên mà mình đã sớm ném vào góc chẳng biết từ lúc nào, một bên cẩn thận nhớ lại dáng vẻ yết hầu giữa cổ họng đó, mô phỏng đi mô phỏng lại, giống như muốn dùng bút vẽ để phác họa hình dáng của yết hầu giữa cổ họng đó liên tục trong tâm trí.
Càng nghĩ, càng cảm thấy quen thuộc.
Cung Chiêu Hề cầm thẻ sinh viên lên, trước khi đi cũng không nhịn được mà nhìn Tô Mộc đang được Lục Thương nửa ôm vào trong ngực mặc quần áo, như có như không lướt qua cục xương như ẩn như hiện trong cổ họng.
”Lát nữa tôi sẽ gửi cho cậu địa điểm cùng thời gian bữa cơm.” Lục Thương chú ý tới ánh mắt của Cung Chiêu Hề, mở miệng cười.
Tính tình Cung Chiêu Hề cao ngạo, đối với tất cả mọi người đều dùng một bộ mặt như người chết, dáng vẻ lãnh đạm, đoán chừng là sẽ không đến.
Mà Tần Sầm càng không thể nào đến, cuối cùng bữa cơm này vẫn tương đương như bữa cơm của riêng hai người họ, ừm, cứ coi như là buổi hẹn hò đầu tiên đi.
Cung Chiêu Hề dừng một chút, lại không nhịn được mà dời mắt đến chiếc cổ mảnh khảnh hết sức trắng nõn kia, cũng không biết chuyện gì, rõ ràng theo bản năng muốn từ chối, nhưng ý định từ chối lại đi dạo một vòng quanh đầu, Cung Chiêu Hề lãnh đạm lại gật đầu một cái.
Lần này đến lượt Lục Thương.
Ánh mắt như vậy có thờ ơ quá không?
Cung Chiêu Hề không có hứng thú đối với chuyện yêu hận tình cừu, có điều anh ta lại có một loại hứng thú không thể giải thích được đối với yết hầu mỏng manh xinh đẹp ở cổ họng đến mức khiến Cung Chiêu Hề không khỏi sao chép nó mười nghìn lần trong đầu, cũng chính loại hứng thú này đã khiến anh ta không tự chủ được mà đồng ý lời mời dù rõ ràng anh ta rất lười đi làm kỳ đà cản mũi.
Trở tay đóng cửa ký túc xá lại, Cung Chiêu Hề lúc bước ra cũng hồn xiêu phách lạc không mấy khác biệt so với Tần Sầm ban nãy.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận