Chương 321

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 321

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tần thiếu gia hồn xiêu phách lạc, tên lừa gạt nhỏ bị hội trưởng Lục nhìn thấu, còn lừa được ai nữa, yết hầu quen thuộc ở cổ họng (phần 4)
Cung công tử không nghĩ mình sẽ mất mác cái gì, nhưng nhìn chung lại có một cảm giác không thể giải thích được như thể mình đã đánh mất thứ gì đó, khiến tâm trạng của anh ta ngay lập tức trở nên chán nản dù vừa rồi mới được xem xong một vở kịch rất hay.
Trong phòng ký túc xá đã được đóng cửa, Lục Thương nghiến răng nghiến lợi túm lấy gáy Tô Mộc đang mặc quần áo, ôm cậu vào trong ngực.
”Nói chuyện một chút.” Mỗi một chữ của Lục Thương giống như đều từ kẽ răng thoát ra.
”Nói, nói gì…” Tô Mộc chột dạ.
”Cậu cảm thấy cậu có thể lừa gạt được tôi sao?” Lục Thương đặt cằm lên đỉnh đầu Tô Mộc, lúc anh cười, yết hầu ở cổ họng anh cũng rung lên, truyền dẫn qua xương mang đến cảm giác uy hiếp cùng mập mờ không rõ.
Chân Tô Mộc có hơi mềm nhũn, đang định nhảy ra ngoài chạy trốn thì một giây tiếp theo lại bị nắm gáy kéo về.
Tựa như số mạng đang bị túm lấy, Tô Mộc trở thành con mèo nhỏ vùng vẫy trong tay anh.
”Hẳn là cậu không chỉ lừa một mình tôi đâu nhỉ?” Lục Thương một lời bóc trần.
Bí mật nhỏ trong nháy mắt bị chọc phá khiến sự xấu hổ cùng hốt hoảng làm hốc mắt của Tô Mộc đỏ lên, cơ thể cứng ngắc nằm trong ngực Lục Thương, lộn xộn cũng không dám lộn xộn, trực tiếp giả chết.
”Nói chuyện.” Lục Thương lại bóp lên cái gáy trắng nõn, trên đó xuất hiện vài dấu tay màu hồng cùng những dấu hôn ngạo nghễ, giống như đang tô điểm, giống như đã bị đánh dấu, khiến Lục Thương không khỏi xoa xoa lên những dấu vết do mình để lại trong cơn điên loạn không thể kiềm chế được.
”Cậu nói gì thế, tôi nghe không hiểu.” Tô Mộc vững tâm kiên quyết phản kháng một cách vô ích.
”Nếu như bây giờ cậu nói ra, tôi còn có thể nghĩ biện pháp giúp cậu giải quyết.” Lục Thương nhàn nhạt mở miệng nói: ”Nếu như bây giờ cậu không nói, bỏ qua cơ hội này…”
”Tính cách Tần Sầm kích động lại bốc đồng, Cung Chiêu Hề trên một phương diện khác cũng biến thái chẳng khác gì người điên, cậu cảm thấy cậu có thể giở trò được với ai trong số bọn họ?” Lục Thương nhàn nhạt giáng thêm một đòn búa.
Người trong ngực hơi run rẩy, vẻ lạnh lùng như tảng băng trong đáy mắt Lục Thương tản đi một chút, mang theo ôn tình nhàn nhạt, thản nhiên ôm chặt Tô Mộc trong ngực.
”Tôi…” Âm thanh của Tô Mộc hơi run rẩy: ”Nếu như tôi nói tôi đều lừa cả hai người họ…”
Dù có muốn khóc hay không thì sợ hãi cũng khiến âm thanh cậu nghẹn ngào, vành mắt hồng hồng nhìn Lục Thương, có chút ủy khuất vô hình cùng lệ thuộc: ”Tôi sai rồi, nếu như cậu thật sự có thể giúp tôi giải quyết…”
Tô Mộc mềm nhũn đưa tay ôm lấy eo Lục Thương, gò má đỏ bừng mềm mại dán lên ngực Lục Thương, cực kỳ ngoan ngoãn.
”Bạn trai~” Âm thanh của Tô Mộc mềm nhũn, còn mang theo chút khàn khàn sau khi làm tình: ”Cục cưng~”
Đây là mánh khóe của Tô Mộc khi muốn nũng nịu ăn vạ mỗi lần hai người nói chuyện tám nhảm trước đây, một chút mới mẻ cũng không có.
Nhưng Lục Thương lại thích ăn kiểu này!
”Ừm.” Lục Thương véo vòng eo thon, tâm trạng trắc trở thăng trầm nửa ngày mới có thể nói là khá hơn một chút.
Mà một bên khác, vừa ra khỏi cửa ký túc xá cách đó không xa, Cung Chiêu Hề giống như chợt nhớ ra điều gì đó, anh ta mở album riêng tư trong điện thoại di động lên, tìm ba bộ ảnh mà Tô Mộc đã gửi cho anh ta lúc trước, bức ảnh giọt nước treo trên yết hầu ở cổ họng như sắp rơi xuống bị Cung công tử nhìn chằm chằm!

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận