Chương 329

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 329

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tại sao mấy người không đánh nhau, hồ ly nhỏ bị Cung công tử chặn lại trong phòng tắm, đầu lưỡi liếm hôn thuần phục hồ ly nhỏ (phần 4)
”Tất cả những thứ này cộng lại vẫn không đủ để so với giá trị chiếc áo khoác tôi mua cho em trước đó phải không? Lục Thương mua cho em những thứ thế này à?” Cung Chiêu Hề ở bên cạnh bất thình lình mở miệng nói, không lạnh không nóng.
Trên thực tế, Tô Mộc mua sắm quần áo và những vật khác ở một số cửa hàng bán đồ cao cấp nhẹ, tập trung vào phong cách thiết kế thích hợp nhưng không mấy nổi tiếng, quả thật một đống đồ lớn cậu xách trong tay cộng lại còn không bằng giá của chiếc áo khoác mà Cung Chiêu Hề đã gửi cho cậu trước đó, nhưng mà…
”Cho dù không đắt bằng đồ cậu mua thì sao? Đây là của bạn trai tôi mua cho tôi, anh ấy mua đồ gì cho tôi thì tôi cũng thích!” Tô Mộc để đồ lên trên bàn, quay đầu phản bác: ”Còn cậu mua đồ gì cho tôi tôi cũng không thích, mua cho tôi tôi cũng sẽ không mặc, tôi chỉ mặc đồ mà bạn trai tôi mua cho tôi! Cậu không cần phải nói xấu bạn trai của tôi!”
Tô Mộc vừa nói vừa giống như nhớ đến chuyện gì đó, cầm chìa khóa mở hộc tủ, lấy ra hết những món đồ mà Cung Chiêu Hề đã gửi cho cậu trước đó, ôm đến trước mặt Cung Chiêu Hề, dáng vẻ kiên quyết vạch rõ giới hạn với đối phương: ”Trả lại cho cậu, tôi không cần!”
Còn là dáng vẻ hệ bạn trai một lòng si mê, thậm chí còn đến mức ngay cả một câu nói xấu của người ngoài cũng nghe không lọt, ánh mắt của Cung Chiêu Hề lại đỏ lên, đầu lưỡi bị Cung công tử vô thức cắn nát, toàn bộ trong miệng đều tràn ngập mùi máu tanh giống như sét rỉ.
Những lời này của cậu hiển nhiên đã chọc giận Cung Chiêu Hề, đuôi mắt của Cung công tử càng đỏ ửng rõ ràng, ánh mắt cũng bắt đầu đỏ lên, những vật phẩm xa xỉ của anh ta đặt trên bàn bị anh ta tóm lấy ném hết xuống đất, mấy chiếc đĩa cốc sang trọng bể tan tành.
Tô Mộc sợ hết hồn.
”Cậu làm gì vậy? Bệnh thần kinh à, ký túc xá này là do tôi dọn dẹp!” Tô Mộc nhìn mảnh vụn đồ gốm vỡ nát đầy đất, đầu óc đau nhức.
Cung công tử không nói một lời, đạp lên những mảnh vụn của đồ gốm vỡ nát trên mặt đất, bước từng bước ép tới gần Tô Mộc thoạt nhìn kiêu căng phách lối nhưng thật ra chỉ là một con cọp giấy.
”Cậu muốn làm gì!” Tô Mộc sợ hãi lui về phía sau, cả người gần như đã chui vào trong nhà vệ sinh, hận không thể đóng cửa lại ngay lập tức, chẳng qua là trước khi cánh cửa kịp đóng lại, bàn tay của Cung công tử căn bản không thèm quan tâm đến cánh cửa đang đóng, gắng gượng chen vào khe cửa, ngón tay bị cánh cửa khép lại kẹp chặt, vết bầm trên vết thương ứ máu bầm tím.
Tô Mộc càng sợ hơn!
Chắc chắn là tên điên!
So với biểu hiện trong cốt truyện còn điên hơn cả tên điên!
Sắc mặt Tô Mộc trắng bệch.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận