Chương 340

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 340

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bạn cùng phòng học thể thao chất vấn đến trên giường, Lục Thương là tiểu tam, không lừa gạt ai mà lừa gạt tôi thì chính là thích tôi (phần 2)
Tóc có hơi lộn xộn, có lọn tóc bông xù còn hơi vểnh lên, sắc mặt trắng nõn giống như chỉ cần ấn vào một cái là có thể bóp ra nước, khi ngáp trông rất giống một con mèo ngái ngủ, tuy lười biếng nhưng lại cao cao tại thượng, vừa kiêu ngạo vừa mềm mại, trực tiếp chọc thủng trái tim chưa sẵn sàng không làm trai thẳng nữa của Tần Sầm.
”Người kia gửi toàn bộ chứng cứ cho tôi, những thứ đó là chứng cứ có thể chứng minh cậu chính là bạn gái của tôi, giả làm nữ sinh để yêu đương với tôi, trong vòng nửa tháng lừa của tôi hơn một trăm vạn! Rõ ràng, rất rõ ràng, cậu còn cái gì để nói nữa không?” Mặc dù Tần Sầm luôn làm chuyện ngu xuẩn nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh táo.
Nếu hôm nay hắn không dùng khí thế và đạo đức cao thượng của mình để trấn áp bạn cùng phòng mèo trắng nhỏ, thì Tô Mộc tuyệt đối không thể ở bên cạnh hắn dưới tình huống Tô Mộc vẫn còn bạn trai!
”Cậu có bị bệnh không? Chính cậu đang nói chuyện về bạn gái của mình, có liên quan gì đến tôi? Bản thân tôi cũng có bạn trai, hơn nửa đêm cậu đi nói với tôi chuyện này, nếu như không còn chuyện gì nữa thì tôi lên giường ngủ đây.” Bạn cùng phòng mèo trắng nhỏ không hề chiều chuộng hắn, chẳng những không bị khí thế của hắn dọa sợ mà còn tự tin đến lạ thường.
”Tôi gửi chứng cứ cho cậu xem!” Tần Sầm bị bạn cùng phòng mèo trắng nhỏ làm cho tức giận đến nỗi ánh mắt cũng đỏ.
”Tôi không xem.” Tô Mộc hừ một tiếng, đứng lên trực tiếp bò lên giường, dáng vẻ lười tiếp tục dây dưa với Tần Sầm, trực tiếp chuẩn bị lên giường ngủ.
”Cậu phải xem!” Tần Sầm nóng nảy.
”Tôi nói không xem là không xem, cậu có thể làm gì tôi? Nếu như cậu thật sự cảm thấy mình đang nắm giữ chứng cứ thì cậu báo cảnh sát đến bắt tôi đi, báo cho nhà trường biết đi chứ đừng gây rối đến tôi!” Tô Mộc đã bò lên giường, quỳ ngồi trên giường, từ trên cao nhìn xuống Tần Sầm.
”Cậu không sợ tôi đi rêu rao chứng cứ sao?” Tần Sầm nắm lấy thanh bảo vệ mép giường, trực tiếp leo lên trên giường của Tô Mộc.
Tô Mộc đang kéo rèm lại thì đầu chó mắc vào trong, cậu tức giận tát vào cái mặt chó đó một cái không hề nghĩ ngợi.
Tần Sầm bị tát một cái, không những không tức giận mà biểu cảm còn có chút rạo rực, vẻ mặt ngẩn ngơ, màu da lúa mì trên gương mặt cũng không giấu được vẻ đỏ ửng, ngay sau đó liền kéo rèm ra, toàn bộ thân chó đều bò lên giường Tô Mộc.
”Cậu làm gì vậy? Đi xuống!” Tô Mộc tức giận lại tát Tần Sầm thêm một cái.
Móng vuốt mềm nhũn của mèo nhỏ rơi xuống, không cảm thấy đau đớn gì cả, ngược lại còn ngứa ngáy liên miên, trong lòng Tần Sầm phảng phất như có vô số móng vuốt của mèo nhỏ gãi gãi, trong lòng hưng phấn, tràn ngập mong đợi, rõ ràng là bị đánh nhưng trong lòng lại bắt đầu rục rịch, hận không thể làm ra những chuyện khiến bạn cùng phòng mèo trắng nhỏ tức giận nhiều hơn, sau đó hắn sẽ ngửa mặt lên, hứng chịu thêm vài cái tát nữa…
Đương nhiên, nếu như có thể thì dùng chân đạp cũng được…

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận