Chương 358

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 358

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Một trận bắt gian trên giường, ba người rất ghét nhau, ba người liên thủ cạnh tranh công bằng, cà phê có vấn đề (phần 4)
”Hình như lời này chưa từng nói cho tôi nghe thì phải? Quy tắc của hai người đặt ra hẳn là đặc biệt dành riêng cho tôi đi.” Tần Sầm cũng không phải kẻ ngu, hai người này cấu kết với nhau như vậy không thể rõ ràng hơn.
”Chỉ là hạn chế hành động bình thường mà thôi, cũng không thể quyết định lập hiệp ước cạnh tranh công bằng, kẻ đứng sau trực tiếp giam cầm người trong cuộc khiến những người khác không thể tiếp xúc được với người đó sẽ khiến cuộc cạnh tranh không công bằng.” Vẻ mặt Lục Thương bình tĩnh.
”Chúng tôi có thể đề nghị, cậu cũng có thể đề nghị.” Giọng nói của Cung Chiêu Hề khàn khàn, không có hứng thú mở miệng nói.
”Vậy thì tôi đề nghị, mỗi người đều có 20 phút hẹn hò mỗi ngày, trong khoảng thời gian này không cho phép gián đoạn vì hai người còn lại, nếu không thì thời gian hẹn hò của đối phương trong cùng ngày hoặc ngày hôm sau có thể dùng để bồi thường cho người bị tổn thất.” Đương nhiên Tần Sầm cũng không thèm khách khí.
Ba người cứ như vậy mà bắt đầu thảo luận trước mặt cậu.
”A a, tôi không đồng ý.” Tô Mộc bất thình mình mở miệng, trong âm thanh tràn đầy giễu cợt: ”Là cái gì khiến các người cho rằng tôi sẽ đồng ý để các người theo đuổi? Một người 20 phút, ba người chính là một giờ, thời gian của tôi không quan trọng và quý giá sao? Tuyệt đối không có khả năng.”
Tô Mộc cự tuyệt thật sự là không thể tuyệt tình hơn.
Không biết có phải vì đã gần đến giờ nghỉ trưa hay không mà Tô Mộc luôn cảm thấy có chút buồn ngủ, nhưng chuyện trước mắt vẫn chưa giải quyết xong, đồ ăn trên bàn cũng chưa kịp ăn, Tô Mộc lắc đầu một cái, chỉ có thể cố gắng mở to hai mắt để giữ tỉnh táo.
Chẳng qua là cậu không biết trong mắt ba người còn lại, ánh mắt của Tô Mộc bây giờ dường như sẽ nhắm lại ngay trong một giây kế tiếp, đầu cũng gật gà gật gù như con gà mổ thóc.
”Tại sao lại không đồng ý…” Là âm thanh của Cung Chiêu Hề.
Nhưng không biết tại sao mà âm thanh kia giống như đang càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng mờ ảo, Tô Mộc cố gắng lắc đầu, muốn nghe rõ giọng nói của Cung Chiêu Hề.
Nhưng cơn buồn ngủ trong đầu tấn công tới, Tô Mộc cố gắng lấy tay chống cằm, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nằm ra trên bàn.
”Ngủ rồi.” Chẳng biết qua bao lâu, Cung Chiêu Hề bỗng nhiên khàn giọng trầm thấp mở miệng nói.
”Lúc ngủ trông rất ngoan đúng không?” Sắc mặt của Lục Thương dịu dàng, thậm chí còn mang theo nụ cười, trong âm thanh dường như cũng lộ ra sự yêu thích.
”Như vậy có phải…” Tần Sầm gần như là theo bản năng muốn đỡ Tô Mộc.
”Không tốt lắm? Nếu không tiến vào cực đoan thì cậu ấy vĩnh viễn sẽ không hiểu được có một số người mà cậu ấy không nên nói trêu chọc là liền đi trêu chọc, cũng nên dạy cậu ấy cách gánh vác trách nhiệm.” Lục Thương chợt xoay đầu lại, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Tần Sầm: ”Nếu Tần đại thiếu không đồng ý thì có thể rút lui khỏi cuộc cạnh tranh công bằng này.”
Tần Sầm ngậm miệng lại.
”Đi thôi, xe đã đậu dưới lầu rồi.” Cung Chiêu Hề đứng lên.
Ba người đồng thời muốn đưa tay ra, cuối cùng là Lục Thương bế người lên.
”Đưa chìa khóa cho Tần Sầm, Cung Chiêu Hề đi xin nghỉ dài hạn cho cậu ấy, tờ đơn để trên bàn của tôi.” Lục Thương sắp xếp hết tất cả mọi thứ xong xuôi rất đâu vào đấy.
Tờ đơn là giấy chẩn đoán, trầm cảm mức độ vừa, đủ để nghỉ rất lâu.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận