Chương 361

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 361

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị ba người cùng nhau giam cầm? Hội trưởng Lục đút cơm, tự tay thay quần áo, muốn làm gì thì làm trong nhà kính trồng hoa (phần 3)
Tô Mộc cảm thấy có chút lạnh lẽo không thể giải thích được, thân thể run lên.
Mấy viên thuốc bị Lục Thương tiện tay ném vào trong thùng rác, sau đó lại mở cửa ra, Lục Thương ra ngoài lấy cơm cho cậu.
Tô Mộc thở phào nhẹ nhõm, đến lúc này cậu mới thật sự tỉnh táo lại.
”Hệ thống!” Tô Mộc cuống cuồng, muốn biết mình gặp báo ứng đến mức độ nào thì mới có thể kết thúc.
”Sao thế bé yêu?” Hệ thống xông đến sát lại gần.
”Tình huống bây giờ thế nào? Tôi có thân bại danh liệt không?” Tô Mộc quan tâm đến vấn đề này nhất.
”À…” Hệ thống bánh bao dừng lại một cách kỳ quái.
”Chưa à?” Tim Tô Mộc đều lạnh.
Cậu làm còn chưa đủ sao?
Hay là nói, nam chính sẽ tiến hành trừng phạt thân thể của cậu trước, sau đó là trừng phạt tinh thần…
Nghĩ đến những viên thuốc suýt chút nữa đã bị ép uống vào trong miệng, Tô Mộc suy nghĩ một chút, lại hỏi: ”Mấy viên thuốc vừa rồi Lục Thương cho tôi uống là thuốc gì vậy?”
”Hệ thống kiểm tra, phát hiện là một số loại thuốc điều trị trầm cảm thông thường, bên trong còn có thành phần an thần hệ thần kinh trung ương, có điều nếu như ký chủ không có bệnh, sợ rằng sẽ sinh ra ảnh hưởng nhất định đối với thân thể và tinh thần…” Hệ thống kiểm tra một chút, do dự nói.
Tô Mộc đột nhiên hiểu ra.
Hiểu rồi, cho nên kịch bản vốn phải bị trả thù của cậu là biến thành người điên, bị đưa đến bệnh viện tâm thần tiếp nhận hành hạ…
Tô Mộc nghĩ như vậy xong bèn thở phào nhẹ nhõm, cũng không còn bài xích chuyện uống những viên thuốc kia nữa, trong thùng rác là một túi rác mới, vứt vào trong đó hẳn là không bẩn, Tô Mộc đạp lên thảm chạy tới bên cạnh thùng rác, đang muốn nhặt những viên thuốc đó lên rồi len lén uống hết thì cửa mở ra.
Lục Thương bưng cơm đứng trước cửa, Tô Mộc đứng bên cạnh thùng rác, hai người bốn mắt nhìn nhau.
”Tại sao lại không mang dép?” Lục Thương đặt cháo ở đầu giường, sau đó lại vòng trở về bế Tô Mộc lên, dùng tư thế bế công chúa để bế Tô Mộc trở về giường, còn rất tự nhiên cầm một chiếc khăn ướt lau sạch chân cho Tô Mộc, sau đó lại lấy chiếc khăn lông khô duy nhất để lau lại chân cho Tô Mộc rồi mới để cậu lên giường.
”Hả? Tôi không thấy dép…” Âm thanh của Tô Mộc mềm nhũn, hình như còn có chút ủy khuất.
Lục Thương khẽ cười, sau đó bưng chén đút cơm cho Tô Mộc.
”Tôi không sao, tôi có thể tự mình ăn…” Tô Mộc có hơi không quen.
”Tôi thích đút em ăn.” Động tác của Lục Thương dịu dàng đến cực điểm: ”Tôi sẽ chăm sóc cho em thật tốt, ăn cơm, mặc quần áo, ra ngoài hoặc là tắm rửa và đi vệ sinh.”
Ngón tay Tô Mộc run lên.
Cái này có gì khác với chăm sóc bệnh nhân bị bại liệt không?
Hơn nữa cũng quá kỳ quái!
Cho dù cậu có bị trầm cảm thì ăn cơm, mặc quần áo, tắm rửa hay là đi vệ sinh gì đó cũng có thể tự lo liệu được.
Hành động giành làm hết tất cả mọi thứ của Lục Thương khiến Tô Mộc cảm thấy mình như thể đang được nuôi dưỡng như một món đồ thuộc quyền sở hữu của người khác.
Được chăm sóc tỉ mỉ như một con mèo con.
Nhưng trên thực tế, chuyện Lục Thương đối xử dịu dàng với cậu chính là một chuyện rất quá đáng!

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận