Chương 367

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 367

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chó đến đón người, chỉ số thông minh của mèo chiếm lĩnh, vì yêu mà mù quáng, ép khô em (phần 1)
Người mà Tô Mộc nhìn thấy trong lúc đạt cực khoái ban nãy đã đẩy cửa nhà kính, bước vào.
Lại là Tần Sầm!
Cả người Tô Mộc vô lực, nhưng vẫn trợn to hai mắt như cũ.
”Đến giờ tôi đón cậu ấy rồi.” Âm thanh Tần Sầm khàn khàn, khiến người khác cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Trái tim Tô Mộc lộp bộp một tiếng, kết quả mà cậu phỏng đoán trong lòng lại là thật.
Cho nên ba cái tủ quần áo trong phòng, cùng với thời gian bị chia ra, hết thảy đều đúng như những gì cậu phỏng đoán…
Tần Sầm không hề nhìn bộ quần áo mà lúc nãy Lục Thương đã tự tay mặc vào cho Tô Mộc rồi lại tự tay cởi xuống, mà là trực tiếp bế cơ thể trần truồng của Tô Mộc lên ôm vào lòng, bước nhanh rời đi.
Làn da không mặc quần áo tiếp xúc với không khí lạnh như băng bên ngoài nhà kính, lúc này Tô Mộc mới bất giác ý thức được mình bây giờ không có lấy một mảnh vải che thân, cứ như vậy mà bị bế kiểu công chúa đưa đi giữa ban ngày ban mặt!
Cho dù bên cạnh không có người, Tô Mộc cũng cảm thấy cái này và trần truồng chạy trên đường chính chẳng có gì khác nhau!
Xấu hổ khiến gương mặt đỏ bừng, Tô Mộc động cũng không dám động, cả người cứng ngắc, cả gương mặt cũng vùi vào trong ngực của Tần Sầm, như thể làm vậy là có thể giả vờ như mọi chuyện đều không hề xảy ra.
”Bữa sáng ăn ngon không?” Tần Sầm bất chợt hỏi.
Âm thanh còn khàn hơn, tựa như đang đè nén ưu tư gì đó.
”Ăn không ngon…” Tô Mộc trong nháy mắt liền nâng mặt lên làm ra dáng vẻ đáng thương, vành mắt còn mang theo nét đỏ ửng của tình dục vẫn chưa tan đi, con ngươi long lanh, tựa như đang ngưng tụ nước mắt, thoạt nhìn đáng thương cực kỳ: ”Tần Sầm, Lục Thương bắt nạt tôi…”
”Bắt nạt em thế nào?” Tần Sầm cúi đầu xuống, nhìn Tô Mộc, cục xương ở cổ họng lăn lên lộn xuống.
”Tôi, tôi căn bản không có bệnh, nhưng cậu ta nhất quyết bắt tôi uống thuốc, còn lấy món cháo mà tôi không thích lắm nhất quyết phải đút cho tôi ăn, sau đó còn cởi hết quần áo trên người tôi, thay quần áo khác cho tôi, sau đó đưa tôi đến nhà kính…” Khi Tô Mộc nói đến nỗi uất ức của mình, nước mắt tưởng chừng như đều sắp rơi xuống.
”Cậu ta phạm tội cưỡng gian!” Nước mắt Tô Mộc rơi càng nhiều.
”Em bị bệnh, chẳng qua là chính em không biết mà thôi.” Tần Sầm lắc đầu một cái: ”Buổi sáng phải ăn thanh đạm một chút, buổi trưa không cần uống cháo nữa, em muốn ăn cái gì anh cũng có thể đi sắp xếp.”
Còn về phần phía sau mà Tô Mộc nói cưỡng ép thay quần áo còn có đưa đến nhà kính làm tình gì gì đó, Tần Sầm đều không nhắc tới một chữ.
Tô Mộc ngây ngẩn.
”Tần Sầm, tôi không bệnh, cậu cũng phải cùng bọn họ bắt nạt tôi sao?” Nước mắt của Tô Mộc làm ướt đẫm hàng mi, nước mắt trong suốt treo trên hàng mi cố gắng không rơi xuống.
”Lục Thương làm được, anh không thể làm sao?” Tần Sầm không trực tiếp trả lời rốt cuộc mình có muốn cùng Lục Thương và Cung Chiêu Hề bắt nạt mèo trắng nhỏ hay không, mà là hỏi ngược lại.
Đôi mắt bị che phủ bởi hàng mi đẫm lệ khẽ chậm lại, Tô Mộc sững sờ nhìn Tần Sầm.
Không đúng, tại sao không dễ lừa nữa vậy?

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận