Chương 369

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 369

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chó đến đón người, chỉ số thông minh của mèo chiếm lĩnh, vì yêu mà mù quáng, ép khô em (phần 3)
Hai tay cầm đầy đồ vật, trước tiên đặt thuốc và nước ở đầu giường, Tần Sầm còn chưa kịp nói gì đã nhìn thấy Tô Mộc cầm nước qua, sau đó lấy toàn bộ thuốc đặt ở trong khay vào trong tay rồi nhét hết thuốc vào miệng, uống một ngụm nước lớn chuẩn bị nuốt xuống.
Tần Sầm hoảng sợ ném hết đồ ăn trong tay xuống đất!
”Chờ một chút!” Tần Sầm không còn cách nào duy trì vẻ lạnh lùng thờ ơ được nữa.
”…” Tô Mộc trầm mặc dùng ánh mắt sắc nhọn lạnh như băng trợn to nhìn Tần Sầm, trong ánh mắt tràn đầy vẻ châm chọc nhưng lại gắt gao không chịu há miệng, giống như đang dùng chuyện này để bày tỏ sự phản kháng của mình.
Tần Sầm hoảng sợ vội vàng bóp quai hàm của Tô Mộc.
Uống thuốc này có hại với thân thể!
Cầm thuốc tới chẳng qua chỉ là ra vẻ mà thôi, dọa Tô Mộc một chút, theo giải thích của Cung Chiêu Hề, chắc chắn Tô Mộc sẽ không chịu ngoan ngoãn uống thuốc, vì không uống thuốc nên sau này ở chỗ khác sẽ càng thêm ngoan…
Nhưng Cung Chiêu Hề không nói nhỡ đâu Tô Mộc trực tiếp cướp thuốc nuốt vào trong miệng thì nên làm thế nào!
Quai hàm bị bóp, miệng bị ép há ra, nước và thuốc trong miệng cùng nhau nhả xuống sàn, chẳng qua là liếc mắt một cái giống như còn thiếu hai viên.
Tim Tần Sầm đập rộn lên như đánh trống, nhìn cặp mắt đỏ bừng như được rửa bằng nước mắt của cậu, hắn cắn răng, cúi đầu hôn lên đôi môi đang bị mím lại.
Cũng may vẫn chưa kịp nuốt xuống cổ họng, đầu lưỡi liếm quanh một vòng trong miệng, lưỡi to của Tần Sầm linh hoạt móc hai viên thuốc nhỏ từ trong miệng Tô Mộc ra ngoài, sau đó nhả vào trong thùng rác.
”Mẹ nó…” Tim Tần Sầm lúc này vẫn còn thình thịch đập loạn.
”Em muốn chết phải không? Em có biết thuốc này là thuốc gì không?!” Nhưng Tần Sầm lại tức giận, sợ hãi đến nỗi mặt lẫn cổ đều đỏ gay.
Tô Mộc chỉ ngồi yên ở đó, không nói lời nào cũng không động đậy, yên lặng chảy nước mắt.
”Em…” Ngón tay Tần Sầm nắm thành quyền, quỵ bên mép giường, ôm lấy Tô Mộc.
”Đây không phải là điều mà các người muốn sao? Rõ ràng tôi không có bệnh, nhưng lại nhốt tôi ở chỗ này, cho tôi uống thuốc, không phải là đang trả thù tôi, muốn tôi điên thật sao…” Giọng của Tô Mộc khàn khàn, mang vẻ mê mang cùng ủy khuất, giống như đang phát tiết, tay đấm không ngừng lên lưng Tần Sầm.
”Tôi tác thành cho mấy người…” Nước mắt của Tô Mộc nóng rực, nóng đến cổ Tần Sầm.
Trong lòng Tần Sầm mềm thành một bãi nước, không thèm quan tâm đến chiến thuật chống lừa gạt được viết trong cuốn sách tồi tàn mà mình đã đọc trước đó nữa, ôm lấy Tô Mộc, trong lòng tràn ngập niềm vui sống sót sau tai nạn và nỗi đau lòng không thể kiểm soát được…
”Anh…” Tâm Tần Sầm loạn như ma, trầm mặc một hồi lâu sau, cuối cùng từ bỏ chính mình: ”Tô Mộc, em đã từng thích anh chưa?”
Hắn không muốn nghĩ đến những lời lừa gạt hay là ngoại tình gì đó, tình cảm nóng bỏng lăn lộn trong nội tâm, bây giờ hắn chỉ muốn biết Tô Mộc có từng thích hắn hay chưa.
Hắn với Lục Thương và Cung Chiêu Hề cuối cùng vẫn khác biệt đúng không?
Quan hệ giữa hai người trước kia tốt như vậy, anh em tốt như vậy, cùng nhau ăn cơm, thậm chí Tần Sầm còn đưa Tô Mộc đi xem bóng rổ.
Trong lòng Tần Sầm có chút mong đợi, có lẽ Tô Mộc thật sự thích hắn, cho nên mới…

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận