Chương 380

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 380

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chạy trốn cả đêm bị bắt lại trừng phạt 3P trên xe, Tần chó và hội trưởng Lục bên trong xe thay phiên cưỡi ăn dương vật (phần 1)
Khoảng thời gian trước bình minh là khoảng thời gian đen tối nhất, trong phòng dường như không có chút ánh sáng nào, Tô Mộc thận trọng giơ cánh tay của Cung Chiêu Hề đang khoác ở bên hông cậu lên, ngồi dậy, vừa mới chuẩn bị xuống giường thì sau lưng truyền đến âm thanh của Cung Chiêu Hề.
”Đi đâu?” Giọng của Cung Chiêu Hề khàn khàn, khiến người nghe có chút không biết mới vừa rồi rốt cuộc anh ta có ngủ hay không.
Trái tim Tô Mộc lộp bộp một tiếng.
”Đi vệ sinh.” Tô Mộc làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói xong còn bổ sung một câu: ”Nếu còn nhịn nữa, tôi sợ tôi sẽ không nhịn được mà tiểu vào trong miệng cậu mất.”
”… Cũng không phải không được…” Trầm mặc một hồi, âm thanh của Cung Chiêu Hề nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.
Cả người Tô Mộc đều nổi da gà, tóc gáy cũng dựng đứng, cậu gần như muốn giành cửa mà chạy trốn, cũng may lý trí khiến cậu dừng lại hành động quá khích của mình, nhấc chân đạp một cước lên cơ thể của Cung Chiêu Hề muốn cậu tiểu vào trong miệng anh ta đang gần bên cạnh mình, hoảng loạn chạy về phía cửa dựa theo đường đi trong trí nhớ, bởi vì không thấy rõ đường mà còn bị đập trúng đầu chừng mấy lần.
Trong bóng tối truyền đến âm thanh đụng trúng đầu cùng tiếng suýt xoa kêu đau của Tô Mộc, khóe môi của Cung Chiêu Hề khẽ nhếch lên: ”Tôi bật đèn giúp em.”
”Không, không muốn!” Âm thanh của Tô Mộc có thể nói là kinh hoảng.
”Tôi không mặc quần áo!” Nghĩ tới điều gì đó, Tô Mộc vội vàng bổ sung thêm một câu.
Âm thanh mở cửa và đóng cửa vang lên, thần sắc dưới đáy mắt Cung Chiêu Hề dường như hòa làm một thể với bóng tối, cực kỳ âm trầm.
Mèo hoang nhỏ bị bắt về nhà không thử nếm mùi vị chạy trốn sẽ không ngoan ngoãn chịu ở nhà.
Cho nên, anh ta sẽ không ngăn cản.
Anh ta chỉ lẳng lặng nhìn mèo hoang nhỏ không ngừng tìm cách chạy trốn, sau đó dần dần ý thức được mình tuyệt đối không thể nào trốn thoát được, hết lần này đến lần khác không ngừng cố gắng trốn thoát, sẽ thất vọng, chết lặng, cuối cùng ngoan ngoãn, không muốn chạy trốn nữa.
Sau khi Tô Mộc ra cửa liền dựa theo trí nhớ mà chạy về hướng nhà kính, cậu nhớ nhà kính ở sát tường, trèo qua bức tường bên kia là có thể chạy thoát…
Tường có hơi cao, nhưng Tô Mộc nhớ lại hình ảnh trước đó trong nhà kính, giá hoa làm cho chậu hoa có hình dạng như một cái thang, phía trên xếp chồng nhiều chậu hoa hồng, thoạt nhìn giống như một thác nước màu đỏ, Tô Mộc dời từng chậu từng chậu hoa xuống, sau đó lại dời cái thang đến bên tường, cẩn thận đạp lên thang trèo đến đầu tường, sau đó sẽ cầm cái thang nhấc sang phía bên kia tường, lúc này mới cẩn thận leo từ đầu tường này sang đầu tường bên kia.
Khi chân đạp trên mặt đất, thậm chí Tô Mộc còn có một loại cảm giác không chân thật.
Hết thảy đều quá mức đơn giản, thuận lợi.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận