Chương 398

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 398

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phiên ngoại: Linh hồn chết từ ngày người yêu rời đi, không báo mộng cho hắn, hắn vẫn chôn bên cạnh cậu (phần 2)
Sau khi ký xong hợp đồng, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, lá phong bên ngoài cửa sổ đã dần dần chuyển sang màu đỏ, mùa thu lại đến, sau khi mùa hè yêu đương nồng nhiệt kết thúc sẽ đến mùa thu lạnh như băng khiến người ta thấu xương, Tô Mộc đã rời đi hai năm.
Có một chỗ khác biệt chính là năm đầu tiên, khi Tần Sầm đi tảo mộ cho Tô Mộc vẫn còn nhìn thấy Lục Thương và Cung Chiêu Hề, nhưng năm nay không cần phải gặp lại hai người chướng mắt đó nữa.
Dưới sự tấn công của nhà họ Tần, dường như giữa hai người Lục Thương và Cung Chiêu Hề tựa hồ cũng đã sinh ra một điều gì đó khác biệt, nội bộ đấu tranh khốc liệt, hai nhà dần dần suy tàn, trạng thái tinh thần của Cung Chiêu Hề và Lục Thương càng không được ổn định. Lục Thương vẫn còn khá hơn một chút, mặc dù mỗi ngày vẫn liên lạc với bác sĩ tâm lý, nhưng anh vẫn khá hơn Cung Chiêu Hề, Cung Chiêu Hề thậm chí còn trực tiếp đến bệnh viện tâm thần.
Đặt một bó hoa hồng trắng trước mặt bia mộ, Tần Sầm khui một chai rượu uống cho đến khi say khướt, ôm lấy bia mộ, gắt gao không muốn buông tay, nước mắt làm ướt đẫm bia mộ bằng đá, để lại vệt nước khó chịu này đến vệt nước khó chịu khác, khung cảnh im lặng trong nghĩa trang không một tiếng động dường như đang âm thầm ghi lại cảm xúc bộc phát duy nhất của Tần Sâm trong một năm qua.
”Anh sẽ không bỏ qua cho bọn họ…” Giọng của Tần Sầm khàn đến cực điểm.
”Đương nhiên, anh cũng sẽ không bỏ qua cho chính anh.” Sắc mặt Tần Sầm đỏ ửng vì say rượu, đôi mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm vào không trung, tựa như nhìn thấy một người mà hắn luôn muốn được nhìn thấy nhưng chưa bao giờ chịu bước vào trong giấc mơ của hắn đang đứng giữa không trung, ánh mắt thâm tình cùng nhung nhớ cho tới bây giờ chưa từng bởi vì hai năm trôi qua mà phai đi chút màu sắc nào, vẫn sống động như vậy, hắn cười nhìn giữa không trung, tựa như đã trở về mùa hè nhiệt liệt năm đó.
Trí nhớ của hắn sau một thời gian dài trở nên cực kỳ tốt, từng khoảnh khắc hai người thân thiết đều hiện rõ bên trong đầu hắn, hắn nhớ rõ mỗi một cái ánh mắt, mỗi một lời nói của Tô Mộc. Hai năm trôi qua, khi Tần Sầm dùng một ánh mắt khác để nhìn nhận lại từng chi tiết nhỏ trong mối quan hệ này, hắn phát hiện thậm chí mình còn động tâm kịch liệt hơn trước rất nhiều.
Giống như ông trời cố tình ban cho hắn một giấc mông hão huyền tuyệt đẹp vào mùa hè năm đó, ban cho hắn một người mà hắn yêu đến tận đáy lòng, vĩnh viễn không bao giờ quên, sau đó mùa hè kết thúc, để rồi bất ngờ thu hồi lại tất cả những sự tốt đẹp đó đi.
Ngay khi tình yêu đang nồng nàn sâu đậm lại hoàn toàn mất đi, đây là một trò đùa của ông trời, cũng là một hình phạt dành riêng cho hắn.
”Anh yêu em…” Âm thanh của Tần Sầm trầm thấp, đè xuống mức thấp nhất, giống như hắn đang xấu hổ khi nói ra những lời này. Thật ra hắn không xấu hổ thẹn thùng khi bày tỏ tình yêu của mình hay để người khác nghe thấy tình yêu mà mình bày tỏ, mà là xấu hổ với Tô Mộc nếu như cậu nghe được câu này.
Sao hắn xứng đáng với tình yêu này cơ chứ?

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận