Chương 400

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 400

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phiên ngoại: Linh hồn chết từ ngày người yêu rời đi, không báo mộng cho hắn, hắn vẫn chôn bên cạnh cậu (phần 4)
Lục Thương mặc trên người một bộ âu phục màu trắng rất có khí chất của một quý công tử, tối ngày cuối thu, thân thể của anh đã không còn tốt lắm, yếu ớt đến nỗi trên người còn phải khoác thêm một chiếc áo choàng dài thật dày.
Mà Cung Chiêu Hề còn bết bát hơn, anh ta trực tiếp ngồi xe lăn tới, có điều kỳ quái chính là hôm nay anh ta cũng mặc một bộ âu phục, chỉ có điều màu sắc mà anh ta chọn là màu xanh đậm.
Hai người yên lặng trước mộ, không ai nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn bia mộ đó, nhìn cái tên trên bia mộ của người vẫn sống động tươi đẹp trong ký ức của họ dù cho đã trôi qua hai năm.
Bọn họ có rất nhiều điều muốn nói, nhưng mọi thứ đều nghẹn lại bên trong cổ họng.
Bọn họ không phải người ngu, đương nhiên bọn họ biết tất cả những gì Tô Mộc đã làm trước khi chết, đương nhiên cũng biết Tô Mộc làm hết những điều đó là vì cái gì, thế nên Tô Mộc chán ghét bọn họ là chuyện hiển nhiên, thế nên bọn mới phải len lén tự tiện chạy đến trước mộ người ta nói chuyện, người ta vốn không muốn nghe, bọn họ sẽ chỉ quấy nhiễu con đường luân hồi của Tô Mộc.
Sương cuối thu làm ướt đẫm áo khoác của hai người, hai người vẫn không nói chuyện, cứ nhìn như vậy dưới ánh đèn mỏng manh.

Rạng sáng ngày hôm sau, ông lão quét dọn nghĩa trang phát hiện có người hai trước bia mộ đặt hoa hồng trắng, một người ngồi trên xe lăn, một người ngồi dựa bên bia mộ.
Đang hoài nghi tại có sáng sớm lại có người đến tảo mộ, nào ngờ đến gần nhìn mới phát hiện hai người đã chết từ lâu, thậm chí thi thể cũng đã ở trong trạng thái cứng đờ, nhưng trên mặt lại treo một nụ cười nhẹ nhõm, cho dù thi thể có cứng ngắc, nó cũng không hạ xuống.
Hai người thừa kế mà nhà họ Lục và nhà họ Cung dày công nuôi dưỡng đã không còn nữa.
Nhà họ Tần quả thực đứng đầu trong ba nhà, nhưng Tần Sầm lại đột nhiên bỏ xuống mọi thứ trong tay, đi làm tang lễ cho hai người thừa kế đã chết của nhà họ Lục và nhà họ Cung. Hắn chọn nơi lập mộ, một người ở ngọn núi phía Nam, một người ở ngọn núi phía Bắc, cách xa hắn và Tô Mộc hàng trăm lẻ tám ngàn dặm.
Bọn họ cố ý chết trước bia mộ của Tô Mộc khiến hắn chán ghét, hắn liền sắp xếp bia mộ của bọn họ cách xa một chút là được.
Sau tất cả, dường như hắn cũng đã trút xuống, lại một mùa thu đi qua, năm thứ ba Tô Mộc rời đi, Tần Sầm mang tất cả những đồ đạc mà hắn cho là kỷ niệm đẹp nhất, ngã xuống trước mộ của Tô Mộc.
Trong di chúc của hắn, hắn muốn mình sẽ được mai táng bên cạnh mộ của Tô Mộc.
Người nhà thỏa mãn hắn.
Tần Sầm trước khi chết nở một nụ cười tuyệt vọng lại tựa như đang trả thù, hắn nghĩ mình đã nói rồi, cho dù Tô Mộc vẫn một mực không chịu báo mộng cho hắn thì hắn nhất định vẫn phải chôn ở bên cạnh cậu.
Cho nên, không thể trách hắn…
Hắn như được giải thoát, như thể con chó cuối cùng cũng tìm được chốn về, khi hai mắt nhắm lại, trong ánh mắt vẫn tràn đầy mi mắt của người ban đầu mà hắn yêu.
Tô Mộc…

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận