Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Uống say được vợ giao cho học sinh chăm sóc? Bị học sinh hỏi ép cung trên giường của vợ? ”Cưỡng dâm…” (phần 1)
”Thầy.” Âm thanh của Mộc Vọng Tồn mang theo chút khàn khàn, có điều tốt hơn nhiều so với ban nãy qua điện thoại, sắc mặt bình tĩnh, tay đỡ Tô Mộc cũng rất tự nhiên, không hề vượt quá giới hạn.
Lâm Tri Dịch liếc mắt nhìn cậu ta một cái: ”Làm thêm ở đây?”
”Vâng, được hơn nửa năm rồi.” Không phải ngẫu nhiên hôm nay.
”Ừm, bản thân ở phòng thí nghiệm bên kia cũng bận rộn nhiều việc, còn công việc ở đây nữa, sắp tới thế nào?” Lâm Tri Dịch vừa mở cửa xe, vừa thuận miệng hỏi rất quan tâm ân cần.
Bầu không khí vô hình có hơi đọng lại, Tô Mộc không dễ gì phát hiện ra rụt cổ một cái, nuốt nước miếng.
”Vẫn được ạ, ở đây thì làm ca đêm, muộn hơn một chút là có thể nghỉ ngơi.” Mộc Vọng Tồn rất tự nhiên đưa Tô Mộc vào trong lòng của Lâm Tri Dịch.
Sau khi được Mộc Vọng Tồn giao đến tay Lâm Tri Dịch, Tô Mộc chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình nóng đến mức ngực cũng co rúc một cái, theo bản năng muốn rời đi, kết quả là quên điểm yếu ở chân mình đang mềm nhũn, cả người cũng vùi vào trong ngực Lâm Tri Dịch.
”Hửm? Tại sao lại uống nhiều như vậy?” Lâm Tri Dịch ở trước mặt học sinh của mình nhưng cũng không hề tránh né chút nào, cúi đầu với tư thế mập mờ ngửi vào cổ Tô Mộc, mùi rượu hơi hăng nồng hòa lẫn với mùi của bản thân Tô Mộc, không hiểu sao khi kết hợp lại lại tạo ra một mùi thơm khiến người ta mê say.
”Em…” Tô Mộc trong đêm tối nheo mắt định giải thích, nhưng Lâm Tri Dịch trực tiếp bế ngang cậu lên, mở cửa xe ở ghế ngồi phía sau ra, nhét cậu vào.
”Làm phiền em rồi, hẳn là bây giờ em vẫn chưa tan việc mà còn phiền phức em phải ra ngoài một chuyến, em về trước đi, ngày mai có thể tới phòng thí nghiệm muộn hơn một chút.” Lâm Tri Dịch lịch sự ôn hòa khẽ cười với Mộc Vọng Tồn, như một giáo viên tốt luôn biết quan tâm đến học sinh của mình.
Mộc Vọng Tồn gật đầu, ánh mắt hai người vô thức chạm vào nhau.
Không có mắt kính che đậy, ánh mắt hai người thẳng tắp nhìn vào nhau, vẻ mặt của thầy giáo ôn hòa, nhưng trong ánh mắt lại là vẻ nghi ngờ lạnh lùng méo mó, mà bề ngoài học sinh ngoan thuận, trong ánh mắt lại lăn lộn lớp sương mù dày đặc, giương nanh múa vuốt, không chút kiêng kỵ.
Mỗi người thu hồi ánh mắt của mình, như thể hoàn toàn không nhìn thấy nhau, Lâm Tri Dịch lên xe, mà Mộc Vọng Tồn xoay người lại vào làm việc tiếp.
”Đón anh ta làm gì? Để anh ta uống chết đi.” Tống Nam Hà ngồi ở ghế phó lái liếc mắt, mất hứng xoa bóp các khớp tay, dáng vẻ như thể một giây sau là có thể mất khống chế mà đánh người.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận