Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quần áo bị xé rách, bị học sinh của vợ phát hiện dấu hôn trên ngực: ”Anh tìm đàn ông lạ cho anh Lâm đội nón xanh.” (phần 3)
”Che cái gì mà che? Hay là anh cho rằng ông đây sẽ làm gì anh?” Tống Nam Hà một bên nhìn Tô Mộc chăm chú, làm như chỉ cần Tô Mộc hơi thả lỏng một chút là cậu ta sẽ nhào tới cướp lấy chăn, sau đó dáng vẻ tự ý làm bậy nhưng ngoài miệng hết lần này đến lần khác vẫn nói mấy lời đứng đắn: ”Con mẹ nó cho dù lão tử có mù, tuyệt đối cũng sẽ không thể nào vừa ý một người như…”
Lời còn chưa dứt, Tống Nam Hà cúi mắt quan sát một phen thì nhìn thấy Tô Mộc rúc cả người vào trong chăn, chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ ở bên ngoài, bèn hừ một tiếng.
Sắc mặt Tô Mộc đỏ bừng, hai tay siết chặt thành nắm đấm dưới chăn, nếu không phải trong cốt truyện viết nhân vật chính này bởi vì khi còn bé bị bắt cóc mà đã luyện tập cách tự vệ thì Tô Mộc nhất định sẽ không mất bình tĩnh đến mức không muốn đứng dậy giáng cho đối phương bụp bụp hai quyền.
”Tôi biết…” Tô Mộc vừa ủy khuất lại vừa tức giận, còn có cả sự phiền não vô hình, trong giọng nói cũng phần nào bộc lộ ra những điều đó.
”Anh còn mất hứng?” Tống Nam Hà hừ một tiếng, đột nhiên giống như vừa nghĩ tới điều gì, tiến lên kéo chiếc chăn khoác trên người Tô Mộc ra: ”Ông đây chợt nhớ, hôm nay anh Lâm ở trong phòng thí nghiệm cả một ngày, mà mấy dấu vết mới ở trên người anh tôi vừa nhìn thấy ban nãy là ở đâu ra?”
Mặc dù Tống tiểu thiếu gia không hiểu những chuyện này, nhưng xung quanh vẫn có không ít mấy người bạn phong lưu, thường xuyên nghĩ kế cho cậu ta, mà đương nhiên là cậu ta không chấp nhận.
Có điều cậu ta vẫn học được không ít, chẳng hạn như vừa ban nãy chỉ mới liếc qua một cái, trong nháy mắt liền có thể phân biệt được rõ đó là dấu vết mới, không phải dấu vết của ngày hôm trước, thậm chí cũng không phải dấu vết mới có lúc sáng nay, sắc đỏ diễm lệ, phối hợp với da thịt trắng nõn nhẵn nhụi như sữa bò kia, xinh đẹp khiến lòng người rung động…
Tống Nam Hà nhớ lại cậu ta và Lâm Tri Dịch vừa mới đi đón Tô Mộc từ cái câu lạc bộ kia!
Không sạch sẽ, nói không chừng là có gì đó đã xảy ra!
”…” Tô Mộc vô cùng hoảng, cố gắng nắm chặt chăn, nhưng mà lực trên tay căn bản không thể sánh bằng Tống Nam Hà, không chỉ có chăn mềm trên người bị cướp mất mà ngay cả quần áo trên cơ thể cũng bị kéo ngổn ngang, tựa như vải rách treo trên người, những dấu vết dơ dáy phơi bày trên cơ thể kia không thể nào nghi ngờ.
”Mấy cái này là xảy ra chuyện gì? Mẹ nó anh tìm đàn ông lạ hay đàn bà lạ ở bên ngoài? Cho anh Lâm đội nón xanh?!” Tống Nam Hà như mèo bị giẫm phải chân, cơn giận nhanh chóng bộc phát.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận