Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kiện cáo trên bàn ăn, nụ hôn nóng bỏng trấn an trên xe trước mặt học sinh, bị học sinh của vợ cưỡng hôn trong phòng thí nghiệm (phần 3)
Sáng ngày hôm sau, Lâm Tri Dịch không có tiết dạy, có điều vẫn cần phải đến phòng thí nghiệm trong trường học, thế nên hơn tám giờ sáng đã thức dậy, Tô Mộc mơ mơ màng màng dậy theo sau, cùng tắm rửa, cùng ra ngoài ăn sáng, cuối cùng ba người cùng nhau đến trường.
Tô Mộc ngồi ở ghế phụ lái, Tống Nam Hà ngồi ở hàng ghế sau, ánh mắt nóng bỏng không một chút che giấu nào dán lên người Tô Mộc, thấy cả người Tô Mộc nóng lên, khẩn trương tới cực điểm như bị trói lại. Ngay lúc cậu nhìn chằm chằm vào kính chiếu hậu, muốn thông qua đó để cảnh cáo Tống Nam Hà một chút thì lại từ kính chiếu hậu nhìn thấy Tống Nam Hà hướng về phía cậu liếm liếm môi, lưu manh cười một tiếng, thậm chí còn nháy mắt, quơ quơ cái điện thoại di động trong tay.
Ngay dưới mí mắt Lâm Tri Dịch!
Trái tim Tô Mộc giật nảy, theo bản năng thu hồi ánh mắt, cắn môi.
”Sao vậy?” Lâm Tri Dịch nhận thấy biểu hiện mất tự nhiên của Tô Mộc, không nhịn được quay đầu sang hỏi ở ngã tư đèn đỏ.
Tô Mộc lắc đầu, nhưng trong ánh mắt lại có chút hoảng sợ, nhưng một giây kế tiếp, Lâm Tri Dịch đã cởi thắt lưng an toàn của mình ra, nghiêng người tới, trong vài chục giây còn lại ở ngã tư đèn giao thông, anh dịu dàng đặt đôi môi lạnh của mình lên môi cậu, giống như đang trấn an vuốt ve mà cũng như tùy tiện mè nheo, dây dưa…
Tô Mộc lập tức trợn to hai mắt, theo bản năng lo lắng không biết có bị ai bên cạnh nhìn thấy hay không, mà quan trọng nhất là Tống Nam Hà…
Công khai hôn môi trước mặt học sinh của Lâm Tri Dịch, cũng là người mà cậu đã vụng trộm ân ái ngày hôm qua…
Căng thẳng và hưng phấn mãnh liệt giống như hai sợi dây leo bện chặt vào nhau, cậu hoàn toàn bị mắc kẹt, Tô Mộc cảm giác như linh hồn của mình đã hoàn toàn bị rút ra khỏi cơ thể trong tích tắc, ánh mắt trống rỗng ngồi trên ghế phụ lái, cũng không chú ý tới những ngón tay của Tống Nam Hà đang siết chặt lại từ trong kính chiếu hậu, ngón tay phát ra những tiếng rắc rắc.
Lâm Tri Dịch nâng đầu mình lên, lại ngồi về, rất tự nhiên mà cài lại đai an toàn, tiếp tục lái xe, chạy đi được một đoạn rồi mà Tô Mộc vẫn chưa kịp phản ứng lại hoàn toàn…
Mà ánh mắt của Tống Nam Hà ở kính chiếu hậu đã trở nên âm trầm nhìn Tô Mộc, sắc mặt vô cùng khó coi.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận