Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kiện cáo trên bàn ăn, nụ hôn nóng bỏng trấn an trên xe trước mặt học sinh, bị học sinh của vợ cưỡng hôn trong phòng thí nghiệm (phần 5)
Tô Mộc không nhịn được muốn lùi về sau, nhưng cơ thể của cậu đã sớm dính vào tường, còn có thể lùi đi đâu được nữa?
”Tôi…” Tô Mộc vô thức siết chặt tay thành nắm đấm, vành mắt đỏ ửng lên, gương mặt bởi vì xấu hổ lẫn tức giận mà trở nên nóng ran đỏ bừng.
”Đồ khốn…” Tô Mộc thậm chí còn không thể mắng ra mấy từ quá khó nghe.
Thật đáng thương, như bột mềm vậy, cũng thật dễ bắt nạt.
Mộc Vọng Tồn khẽ nheo mắt, cúi đầu, hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau, Tô Mộc cực kỳ căng thẳng, vô thức nhìn về phía cửa bên kia, rất sợ Lâm Tri Dịch và Tống Nam Hà sẽ quay lại đây ngay vào giờ phút này.
Đôi môi mỏng lạnh áp xuống, đôi môi sưng đỏ gần như muốn rách da của Tô Mộc bị đóng băng, thế nhưng lại có chút thoải mái, có điều thứ đang chờ đợi cậu ngay lúc sau lại chính là bị cắn xé cướp đoạt như sói như hổ, cánh môi bị ma sát vừa nhột vừa đau, đầu lưỡi cũng bị dây dưa đến tê rần, nước miếng của Tô Mộc cũng không khống chế được mà chảy xuống cằm, cơ thể mềm nhũn.
”Ưm…” Âm thanh vụn vặt yếu ớt.
Nhưng chó sói vẫn không chịu bỏ qua cho cậu, ngược lại càng không thèm kiêng kỵ hơn.
”Sư nương…” Giọng nói mơ hồ xen lẫn tiếng nước chảy nôn nao trong miệng.
Vành tai Tô Mộc tê dại, mặt đỏ bừng.
Lúc này ở cửa truyền vào tiếng bước chân, cả người Tô Mộc cứng lên, theo bản năng đẩy Mộc Vọng Tồn ra.
”Ừm…” Không biết tại sai lại mềm nhũn yếu thế thế này, đáng thương cúi đầu như con dê con non mềm.
Tống Nam Hà đẩy cửa vào, như một con công trống đang trong thời kỳ tán tỉnh, nút áo khoác thí nghiệm cũng không gài chắc, lung lay khoe khoang như đang mặc áo gió.
Cảm giác không đứng đắn trào dâng, phải biết rằng Tống Nam Hà tự cho rằng mình thích Lâm Tri Dịch, nhưng dáng vẻ ở trước mặt Lâm Tri Dịch chưa bao giờ trông giống như một con công thế này.
”Buổi chiều anh Lâm có tiết, hay là em đi giảng thay cho anh nhé?” Tống Nam Hà chuẩn bị ra vẻ, tuy không phải giáo viên nhưng cậu ta dạy thay anh cũng được.
Nhưng sau đó lại trông thấy Mộc Vọng Tồn đang đứng trước mặt Tô Mộc, sắc mặt nhất thời thay đổi: ”Hai người đang làm gì vậy?”
Lâm Tri Dịch đeo chiếc kính gọng vàng mà thường ngày anh hay đeo, ánh mắt ẩn giấu sau tròng kính, có phần khiến người ta không nhìn thấy rõ.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận