Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị anh trai hồ ly tinh khiêu khích trêu đùa: ”Cho anh trai nếm thử em trai một chút”, bị em trai bắt gian tại giường (phần 2)
Bất kể là Lâm Tri Dịch hay là Tống Nam Hà, bây giờ lại còn nhiều thêm một Tống Nam Viên, trái tim Tô Mộc cảm thấy mình giống như một con thú cưng nhỏ bị nuôi nhốt, muốn bóp thế nào thì bóp, hôn thế nào thì hôn, chuyện này khiến cậu rất không vui.
”Anh đi nhanh đi, nếu Lâm Tri Dịch trở lại nhìn thấy anh ở chỗ này, sẽ hiểu lầm.” Tô Mộc nghiêng đầu đi.
”Phương thức liên lạc không cần, anh trai cũng không cần luôn sao?” Tống Nam Viên không hề tức giận, mà còn đau lòng nhìn Tô Mộc: ”Lâm Tri Dịch lòng dạ độc ác, sẽ không biết đau lòng cho cậu, chỉ biết dày vò cậu, có điều, tôi cũng không có tư cách đau lòng cậu…”
”Chẳng qua là dù sao cậu ta cũng hiểu lầm cậu, để cậu chịu khổ, nếu cậu không làm gì cả thì chẳng phải phải chịu đựng hết tất cả những ủy khuất này sao, lấy phương thức liên lạc của tôi, sau này chúng ta sẽ là bạn bè tốt~”
”Nghe nói cậu cũng thích ra ngoài chơi mà, do Lâm Tri Dịch quản lý cậu tương đối nghiêm khắc, mà tôi lại biết không ít chỗ vui, mọi người đều là bạn, tôi đưa cậu đi, có lẽ Lâm Tri Dịch cũng sẽ không quản lý cậu đến nỗi ngay cả chuyện cậu kết bạn với ai cũng muốn xen vào đấy chứ?” Gương mặt Tống Nam Viên như thể đều là suy tính vì Tô Mộc.
Vốn trong lòng Tô Mộc hơi khó chịu, nghe nói như vậy, trong lòng càng khó chịu hơn, còn có hơi tức giận, dựa theo suy luận của đối phương thì hình như đúng thật là vậy, dù sao bây giờ cậu cũng đã chịu phạt rồi, nếu không làm chuyện sai, chẳng phải cậu đã uổng công nhận phạt hay sao…
Giống như kiểu mình cho rằng mình mất tiền, nói cho ba mẹ biết, cuối cùng bị đánh một trận, sau đó đột nhiên lại tìm thấy tiền, trong lòng khó tránh khỏi suy nghĩ dù sao cũng đã bị đánh rồi, lại đem tiền về thì chẳng phải bị đánh một trận uổng công hay sao?
”Anh vào đây bằng cách nào vậy?” Âm thanh của Tô Mộc nghẹn ngào, nhưng vẫn lục lọi lấy điện thoại của mình ra, dùng vân tay mở khóa, sau đó mở danh thiếp có mã QR lên, vừa đưa đến trước mặt Tống Nam Viên vừa hỏi.
”Anh trai tự có cách của mình, con nít đừng hỏi nhiều.” Tống Nam Viên wink một cái với Tô Mộc, đôi mắt hồ ly vốn dĩ đã quyến rũ câu dẫn lòng người rồi, cười híp mắt thân mật chạm lên trán Tô Mộc.
Một chút cũng không nhìn ra được đây đã là người hơn ba mươi tuổi, thay vào đó, có lẽ bởi vì tháng năm trôi qua nên để lại trên người hắn một sự hấp dẫn lắng đọng, mọi cử chỉ đều cực kỳ tự nhiên.
Bị đối xử như vậy, Tô Mộc bởi vì lúc trước mình vẫn một mực đi học, suy nghĩ trẻ con, Tô Mộc nhất thời còn chưa kịp thoát ra nên không phản ứng kịp có gì không đúng, cũng không ý thức được vai trò nhân vật của mình không hề gì liên quan đến trẻ con, chỉ hé miệng nhìn Tống Nam Viên một cái, thu tay về.
Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu không thấy đáy của Tống Nam Viên, lơ đãng đưa tay lên chải tóc, để lộ một phần chiếc cổ như ngọc bích.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận