Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đèn tắt, thầy giáo hắc hóa-ing, lời mời của học sinh đến câu lạc bộ, thỏ nhỏ múa cột (phần 3)
”Tại sao anh lại nghi ngờ em chứ?” Ngoài dự liệu, Lâm Tri Dịch lại cười cười, tiếng cười dễ nghe, từ tính êm tai như lúc mới thức dậy, nhất là khi anh gác cằm lên đỉnh đầu Tô Mộc, thậm chí Tô Mộc còn cảm giác được cằm anh đang nhẹ nhàng cọ vào tóc cậu khi cười.
”Chẳng qua là đột nhiên cảm thấy em thật đáng yêu, cho nên mới đưa em đến phòng làm việc…” Lâm Tri Dịch vừa nói, giọng điệu lại đột nhiên trở nên khàn khàn, mang đầy hơi thở mập mờ, thậm chí là sắc tình: ”Hơn nữa em không cảm thấy, ở phòng làm việc…”
”Rất kích thích sao?” Âm cuối hơi rung lên của Lâm Tri Dịch còn xen lẫn nụ cười.
Vành tai Tô Mộc nhất thời đỏ ửng.
Không ngờ tới nhân vật chính lại là người như vậy.
Không ngờ tới thầy Lâm lại là người như vậy!
Sắc mặt Tô Mộc đỏ ửng phủ kín vành tai, khí chất tấn công mà cậu cố gắng duy trì lập tức bị đánh vỡ, khiến cậu lại trở thành một nam sinh trung học ngây thơ bị trêu chọc tới mức mặt đỏ đến mang tai.
”Nói thì nói, anh đứng cách xa tôi ra một chút!” Tô Mộc nghiến răng, một lúc lâu sau mới có sức lực, dùng sức đẩy Lâm Tri Dịch ra, hất cằm lên dửng dưng mở miệng nói: ”Tôi không tức giận nếu anh nghi ngờ tôi, tôi chỉ muốn nói, nếu như anh nghi ngờ tôi ——”
Nụ cười trên mặt Lâm Tri Dịch dần dần phụt tắt, ánh mắt cách một lớp tròng kính cũng trở nên lạnh như băng.
”Vậy thì anh nghi ngờ đúng rồi!” Tô Mộc cắn chặt hàm răng, nghiêng đầu đi, cố gắng nói cho xong.
Đúng lúc cậu đang chuẩn bị đối mặt với mưa bão sắp tới thì một giây kế tiếp lại bị kéo vào trong lồng ngực ấm áp: ”Không nên vì muốn anh tức giận mà cố ý nói như vậy để chọc giận anh.”
”Không phải tôi…” Tô Mộc theo bản năng phản bác.
”Ừm?” Giọng nói của Lâm Tri Dịch khàn khàn, đặt cằm lên hõm cổ Tô Mộc: ”Anh sẽ không nghi ngờ em, nghi ngờ một nửa còn lại của mình chính là một người đàn ông không có tự tin, đến mức không thể tin tưởng được bạn đời của mình.”
”Nhưng tôi thật sự…” Tô Mộc không dám tin, hơn nữa còn định giãy giụa ra một chút.
”Em không có.” Bỗng nhiên Lâm Tri Dịch mở miệng ngắt lời.
Lúc này, Lâm Tri Dịch thoạt nhìn rất khiến lòng người run sợ, Tô Mộc há miệng một cái, bỗng nhiên không nói ra được gì.
”Tống Nam Viên thích nhất là trêu chọc người khác.” Ánh mắt của Lâm Tri Dịch hạ thấp, rơi vào mái tóc của Tô Mộc: ”Không cần tin vào, không cần quan tâm, anh sẽ cảnh cáo anh ta, sau này sẽ không để anh ta lại đùa giỡn em nữa.”
Lời này giống như có chứa cả hàm nghĩa.
Tô Mộc lấy khả năng đọc hiểu cho kỳ thi đại học ra để mà hung hăng thề!
”Sắp tới sẽ là kỳ nghỉ, thời gian tương đối dài, anh chuẩn bị đưa em ra nước ngoài chơi, khoảng thời gian này trước hết đừng ra ngoài, cứ ở nhà thu dọn một chút, có visa thì chúng ta liền đi.” Lâm Tri Dịch đứng thẳng người, đưa tay xoa xoa mái tóc của Tô Mộc.
”Tôi không muốn…” Giọng nói của Tô Mộc dần dần ngừng lại trước ánh mắt của Lâm Tri Dịch, cúi đầu không biết là đang ngầm thừa nhận hay đang dùng yên lặng để bày tỏ phản đối.
Hơn nữa, đang giữa học kỳ thì làm gì có cái gọi là kỳ nghỉ dài hạn?

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận