Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiểu thiếu gia thở hổn hển hung tợn gia nhập, sư nương bị đôi học sinh cưỡi 3P đến phát khóc ở trong phòng riêng của câu lạc bộ (phần 4)
Quả nhiên, một giây kế tiếp, sắc mặt lạnh như băng của Mộc Vọng Tồn dần dần hòa hoãn lại, đổi một tư thế khác, bao quy đầu cọ xát hai lần vào cái lỗ phía sau đã bị làm mềm đi, chịch vào dễ như trở bàn tay.
Như cá gặp nước, gương mặt Tô Mộc nhanh chóng đỏ ửng lại, thậm chí còn hít vào một hơi.
Mà Tống Nam Hà ở bên cạnh đã tức đến mức lỗ mũi cũng muốn lệch.
Mặc dù không khó để cậu ta chấp nhận 3P hay gì đó, nhưng sự dày vò vừa rồi của Mộc Vọng Tồn đã khiến cậu ta thay đổi quyết định.
Không ai có thể tìm được hạnh phúc cho mình rồi tự làm cho mình hạnh phúc đâu!
Yết hầu ở cổ họng Tống Nam Hà lăn trên lộn dưới, chỉ cảm thấy cổ họng khô khát, theo bản năng nuốt nước miếng một cái, trong đầu chẳng biết tại sao lại thở phào nhẹ nhõm, một khắc sau liền nắm lấy bàn tay đang siết chặt thành nắm đấm của Tô Mộc, cúi đầu xuống, ngọn lửa nóng bỏng mang theo lửa giận xen lẫn với lửa dục qua loa rơi xuống!
Cứ như cuồng phong bạo vũ, Tô Mộc cảm giác như tất cả những điểm nhạy cảm trong khoang miệng đều bị tìm thấy, hơn nữa còn bị công kích dữ dội, bão táp làm mí mắt cũng không nhấc lên được, đầu lưỡi giống như đã bị hút đi hoàn toàn, nối liền một thể với đối phương, miệng bị hôn đến mức tê dại, bởi vì hô hấp không thuận mà gương mặt đỏ bừng. Khi tay kia của Tô Mộc có chút rảnh rỗi, nó vô thức nắm chặt lấy quần áo của Tống Nam Hà, khiến chất vải thượng hại đó hoàn toàn bị vò cho nhăn nhúm…
”Ưm~” Cặp mắt của Tống Nam Hà đỏ lên, theo bản năng muốn tranh giành với Mộc Vọng Tồn, từ miệng cho đến cổ rồi đến ngực, Tống Nam Hà cố ý hôn một cách đùa cợt lên những nơi nhạy cảm kia, đánh giá ai giỏi hơn ai dựa trên những thăng trầm của phản ứng cơ thể và những tiếng rên rỉ!
Phần thân trên nép vào trong ngực Tống Nam Hà, bị nhào thành một khối bột mềm, phần thân dưới nằm trong tay Mộc Vọng Tồn, mỗi một điểm nhạy cảm cao thấp trên toàn thân tựa như đều được chăm sóc đến mức độ cao nhất, thoải mái đến độ da gà cũng dựng hết cả lên…
Như khóc mà cũng không phải khóc, tiếng rên rỉ của Tô Mộc dồn dập đến mức mang theo sự nức nở, muốn phản kháng muốn cự tuyệt nhưng đã quá muộn, sư nương bị hai học sinh xấu xa không vâng lời đè lên trên bậc thang của sân khấu, lên cây dương cầm trên sân khấu, hay thậm chí là bên cạnh cột sắt, trên ghế sô pha, trên bàn trà nhỏ, trên thảm…
Tiếng thở hổn hển dường như đã át đi những giai điệu mơ hồ trong phòng riêng, cả hai đều mang theo lửa giận cùng ý thức tranh giành, mỗi lúc một điên cuồng hơn, mà Tô Mộc ở giữa trận chiến cạnh tranh của hai người bị cưỡi đến nỗi hai mắt thất thần, khóc không ra nước mắt…

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận