Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thầy bắt gian trận cạnh tranh khốc liệt giữa sư nương và đám học sinh, thầy Lâm mặc âu phục nổi điên, căn phòng nhỏ màu đen giam giữ linh hồn (phần 1)
Trở tay đóng cửa lại, thậm chí còn bình tĩnh đến mức tự nhiên khóa trái cửa phòng riêng, Lâm Tri Dịch nhìn cảnh tượng dâm loạn nhuộm xanh đầu anh trước mắt, mím chặt môi.
”Anh… Anh Lâm ——” Cuối cùng vẫn là Tống Nam Hà nghe thấy âm thanh đóng cửa khóa trái, lúc này mới nghi ngờ nhìn sang.
Mông bị ngón tay cắm bên trong khuấy động, chất lỏng nhớp nháp chảy dọc theo ngón tay ra ngoài, hậu môn lúc này cứ như không thể tự chủ, tiểu thiếu gia thường ngày phách lối bá đạo cũng không khỏi cảm giác được sự xấu hổ cùng kích thích, theo bản năng kẹp chặt hai chân, gương mặt đỏ bừng…
Từng bộ phận trên cơ thể nhạy cảm chịu không nổi, tuyến tiền liệt vô tình bị ấn xuống, toàn thân giống như bị xẹt điện, Tống Nam Hà thoải mái đến mức tóc gáy cũng dựng lên, nhưng vào lúc này, cậu ta nhìn thấy Lâm Tri Dịch!
Tựa như có một tia sét đánh vào đầu tiểu thiếu gia, tóc dựng ngược, sắc mặt lập tức tái nhợt, vô thức quay đầu đi, cố gắng tránh né ánh mắt của Lâm Tri Dịch.
Mà Mộc Vọng Tồn nghe thấy âm thanh của Tống Nam Hà, cậu ta ngẩng đầu lên từ trong háng của Tô Mộc, quay đầu nhìn về phía Lâm Tri Dịch.
Gương mặt của cậu ta lúc bình thường luôn luôn u ám, nhưng lúc này cứ như bị dính vào sắc xuân, khóe mắt chân mày đều mang theo tình dục, toàn thân như vừa mới vớt lên từ ao đầy, mỗi một bộ phận đều tỏa ra hơi thở dễ chịu, mắt đen om om nhìn Lâm Tri Dịch, nhìn một lúc lâu, bỗng nhiên gật đầu một cái với Lâm Tri Dịch, giọng nói có hơi khàn khàn, nhưng rất tự nhiên mà mở miệng: ”Chào thầy ạ.”
Chào con mẹ nó chứ thầy!!
Tống Nam Hà cảm giác răng mình ê ẩm, nhưng Tô Mộc giống như vẫn chưa hoàn hồn lại, ánh mắt mê mang quét tới quét lui ánh đèn trên nóc nhà, ngón tay vẫn còn rút ra cắm vào trong cái mông của Tống Nam Hà, tiếng ngón tay thọc vào thọc ra trong lỗ thịt ướt át vang lên tiếng phốc phốc trong phòng riêng lúc này đang an tĩnh lại, như tiếng sấm vang vọng bên tai mọi người, nghe đến mức vành tai Tống Nam Hà đỏ bừng, cả người tê rần.
Thật khó xử, thật xấu hổ, cực kỳ áy náy, cảm giác ân hận nhìn Lâm Tri Dịch, nhưng không biết vì sao, cậu ta vẫn chậm chạp không đẩy Tô Mộc ra…
Về sau cậu ta cũng phải thừa nhận rằng, cho dù ý thức đạo đức trong lòng khiến cậu ta không thể ngóc đầu lên được, nhưng cảm giác đột phá ranh giới đạo đức này khiến cậu ta cảm nhận được kích thích mãnh liệt, toàn thân cứ như bị chích điện, tê tê dại dại, thoải mái đến mức thậm chí trên cánh tay còn nổi một lớp da gà, vành mắt đỏ bừng, tiểu thiếu gia chỉ có thể theo bản năng tựa vào tay vịn ghế sô pha, cúi đầu, không nhìn Lâm Tri Dịch, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, giả vờ như thể cậu ta vẫn chưa bị phát hiện…
Nhưng sự thật chính là sự thật, không thể coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng thật ra trong lòng Tống Nam Hà cũng biết, khi nhìn thấy Lâm Tri Dịch, thân thể của cậu ta rõ ràng nhạy cảm hơn rất nhiều so với vừa rồi…

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận