Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thầy bắt gian trận cạnh tranh khốc liệt giữa sư nương và đám học sinh, thầy Lâm mặc âu phục nổi điên, căn phòng nhỏ màu đen giam giữ linh hồn (phần 3)
Lâm Tri Dịch vẫn mặc một bộ âu phục, áo sơ mi thẳng thớm, thậm chí trên cổ áo còn kẹp một ghin cài cổ phù hợp, màu sắc của cà vạt cũng hợp với màu sắc của bộ âu phục, khiến cả bộ âu phục trông không hề ngột ngạt mà cực kỳ thích hợp vừa phải, ngay cả cúc áo cũng được cài ngay ngắn chỉnh tề, nhưng anh mặc cả người âu phục như vậy, khi muốn đánh người, cú đấm cũng siết vào thịt…
Trong khoảng khắc quả đấm rơi xuống, chân dài mặc quần tây cũng tung một đạp ra ngoài, Mộc Vọng Tồn trên mặt đất ăn một đấm, một giây tiếp theo liền bị đạp lên, bả vai hung hăng đập vào bàn trà nhỏ, nhưng chiếc kính mà Lâm Tri Dịch vừa mới tiện tay ném lên trên bàn trà nhỏ vẫn còn nguyên vẹn, rơi xuống đất.
Lâm Tri Dịch từ nhỏ đã được đào tạo như một người thừa kế, trên mọi phương diện đều phát triển tương đối ưu tú, bởi vì một số lý do khi còn nhỏ mà gia đình đã đặc biệt mời giáo viên dạy tự vệ cho anh, luyện tập mười mấy năm, sau này cũng học Tán thủ và Muay Thái, sức chiến đấu vẫn cực kỳ cường hãn chứ nói chi là cho dù anh công việc bận rộn nhưng vẫn không quên rèn luyện, thân hình hoàn toàn trưởng thành của anh đủ mạnh mẽ để đè bẹp hai học sinh vẫn còn đang trong quá trình chuyển đổi giữa thanh thiếu niên và thanh niên.
Huống chi mục tiêu phát tiết của Lâm Tri Dịch là Mộc Vọng Tồn căn bản không tránh không né, thậm chí cũng không đánh trả, không thể nói là cậu ta bị động ăn đánh, mà phải là tự nguyện ăn đánh.
Chỉ chốc lát sau, sắc mặt và cơ thể dần dần trở nên nhợt nhạt, khi Lâm Tri Dịch thả cậu ta ra, cậu ta giống như một con chó hoang đi lang thang bên ngoài, thường xuyên bị những con chó hoang khác cắn và người đi đường đánh đập, cuộn tròn dưới chân ghế sô pha, đôi mắt đen kịt nhìn Lâm Tri Dịch.
Gương mặt thường ngày vẫn luôn lịch sự ôn hòa mang theo vẻ tức giận, đáy mắt tối om om, giống như một nền đen thuần khiết sau khi bị sương mù nén lại hình thành, cảm xúc của anh ẩn núp trong đó, khiến người ta không nhìn thấy rõ ràng.
”Anh Lâm…” Tống Nam Hà nuốt nước miếng, tiểu thiếu gia tinh trùng thượng não nhìn thấy một đấm của anh, đến khi bị anh Lâm bắt gian trên giường, cậu ta liền vâng vâng dạ dạ.
”Lại đây.” Lâm Tri Dịch nhìn cậu ta một cái nhẹ bẫng, nhưng trong âm thanh không chất chứa cảm xúc gì.
Trong lòng Tống Nam Hà run lên, Tống Nam Hà từ nhỏ chỉ thích đi theo sau mông anh Lâm, làm sao có thể không biết thực lực của anh Lâm, chẳng qua là tình huống dưới mắt này…
Đưa đầu cũng là đao, rụt đầu cũng là đao, Tống Nam Hà cắn răng, kẹp chân, co rúm lại đưa đầu tới.
Còn chưa kịp đến bên cạnh, cậu ta đã bị anh Lâm đạp lên bụng một cước, tiểu thiếu gia từ nhỏ không hề học thuật phòng thân, thân dưới không vững, bị đạp một cước, cả người nhanh chóng ngã xuống ghế sô pha theo quán tính, bên hông hung hăng đập vào tay vịn trên ghế sô pha, đau đến mức trước mắt tiểu thiếu gia tối sầm.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận