Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phòng tối nhỏ play, giam cầm tinh thần, vì hoàn thành nhiệm vụ đang bên bờ vực cái chết mà cặp kè với thanh niên họa sĩ (phần 1)
Đêm đó bị đưa về, Tô Mộc cái gì cũng chưa kịp nói đã bị Lâm Tri Dịch ôm vào bồn tắm chứa đầy nước nóng, toàn thân đều bị xoa nắn một lần, đến khi Lâm Tri Dịch cảm thấy rửa sạch rồi thì Tô Mộc đã bị xoa đến ngủ.
Trước khi ngủ là suy nghĩ chờ ngày mai nhất định sẽ tìm cách ly dị, kiên quyết không ra nước ngoài gì đó…
Dẫu sao chuyện ra nước ngoài hoàn toàn không có trong cốt truyện, nếu một trong những nhân vật chính bỏ chạy, chẳng phải cốt truyện sẽ hoàn toàn sụp đổ sao?!
Chẳng qua là cậu ngàn lần không nghĩ tới khi tỉnh dậy liền phát hiện cảnh tượng hình như có chỗ không đúng lắm, không phải căn phòng mà nguyên chủ thường ở trước kia, càng không phải là phòng ngủ chính thường ngày của Lâm Tri Dịch, mọi thứ được trưng bày trong phòng cũng cực kỳ xa lạ, hơn nữa một chút hơi sống cũng không hề có.
Nhưng đồ xài và nội thất trong nhà đều đáp ứng đầy đủ, ngoài ra không có những thứ khác như cốc nước hay mấy món linh tinh gì đó, toàn bộ cảm giác giống như một ngôi nhà mới toanh được trang trí đẹp mắt và đầy đủ tiện nghi, chỉ cần xách hành lý đến là có thể ở.
Tô Mộc chợt ngồi dậy trên giường, một giây kế tiếp hông đau nhức khiến ánh mắt cậu đỏ lên, eo mềm nhũn, lại nằm xuống.
Rèm cửa sổ được kéo ra, từ trên giường vừa vặn có thể thấy được bên ngoài cửa sổ, bên ngoài phủ đầy tuyết, thậm chí Tô Mộc có thể nhìn thấy tuyết từ trên trời bay xuống nhiều như lông ngỗng, đắp thêm một lớp dày nữa lên trên một lớp tuyết vốn đã rất dày.
Nếu như cậu nhớ không lầm, ngày hôm qua cậu chỉ mặc một chiếc áo len mỏng…
Trái tim Tô Mộc có chút bối rối không kiềm được, mà một khắc sau, cửa phòng bị đẩy ra, Lâm Tri Dịch cầm một khay gỗ trên tay, không mặc cả người âu phục như ngày thường, mà là mặc một chiếc áo khoác len dáng dài màu xám tro, cũng không đeo mắt kính như thường lệ, toàn thân giống như vừa biến hóa đến long trời lỡ đất.
Ngay khi cửa mở ra, gió lạnh ùa vào, Tô Mộc theo bản năng rùng mình một cái, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt lên người Lâm Tri Dịch.
Cậu muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi.
”Miệng khô, không muốn uống nước sao?” Lâm Tri Dịch đặt khay gỗ xuống, hóa ra là một ấm trà, còn có mấy ly nước và một chén cháo nhỏ.
Bưng ấm trà rót một ly nước, cẩn thận thổi nước còn hơi nóng, cảm thấy nhiệt độ trên tay ổn rồi mới đưa đến bên miệng Tô Mộc.
”Đây là đâu?” Tô Mộc dò xét mở miệng hỏi.
”Một quốc gia nhỏ, ở đây ngay cả tiếng Anh thông dụng cũng rất ít thấy.” Lâm Tri Dịch vừa nói vừa nghiêng ly trà, đút nước cho Tô Mộc uống.
Tim Tô Mộc căng thẳng, theo băn năng bổ sung lời nói của Lâm Tri Dịch.
Quốc gia nhỏ, nói cách khác là nó kém phát triển, xa xôi, thậm chí là không biết tên, hơn nữa tiếng Anh thông dụng rất ít, tức là giao tiếp giữa Tô Mộc cùng người dân ở đây sẽ là cả một vấn đề.
Một nơi không quen thuộc, ngôn ngữ cũng hoàn toàn nghe không hiểu…
Trong lòng Tô Mộc hoảng sợ cực kỳ.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận