Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phòng tối nhỏ play, giam cầm tinh thần, vì hoàn thành nhiệm vụ đang bên bờ vực cái chết mà cặp kè với thanh niên họa sĩ (phần 2)
”Hả? Tại sao phải tới quốc gia này? Hơn nữa tối qua tôi ngủ, làm sao anh đưa tôi đến đây được?” Tô Mộc nuốt nước miếng.
”Máy bay tư nhân của nhà họ Lâm.” Lâm Tri Dịch cười một tiếng, hết đút nước cho Tô Mộc lại đến đút cháo, phục vụ Tô Mộc như thể cậu là một tên què: ”Phong thổ nhân tình* ở quốc gia này rất tốt.”
(*Chỉ khí hậu, địa thế, tập quán, lễ tiết… của một địa phương.)
”Hả? Ha ha vậy sao…” Tô Mộc cười khan hai tiếng, luôn cảm thấy bầu không khí quỷ dị cực kỳ.
”Ừm, người dân ở đây thờ phụng nhất là tình yêu tận tụy, tin rằng chỉ những người tận tâm mới xứng đáng được bước vào thiên đường, còn những người thay lòng đổi dạ sẽ bị coi là bị ma quỷ mê hoặc. Một tuần trước, trong trấn vừa mới xảy ra vụ án vợ giết chồng, nguyên nhân là vì người vợ muốn đưa người chồng lên thiên đường sám hối trước khi anh ta hoàn toàn sa đọa thành ma quỷ.” Lâm Tri Dịch dùng âm thanh bình tĩnh không chút gợn sóng nói ra câu chuyện nghe sởn cả tóc gáy.
Tô Mộc sợ tới mức mặt mũi trắng bệch.
”Hệ thống, có phải nhân vật chính muốn giết tôi hay không…” Tô Mộc tâm phiền ý loạn: ”Tôi cảm giác dáng vẻ của Lâm Tri Dịch ám chỉ nhiều lắm, tôi có thể đi không, thoát khỏi…”
Lời Tô Mộc còn chưa nói hết, hệ thống liền ôm bỏng ngô lắc đầu: ”Bây giờ kết thúc mà cốt truyện vẫn chưa kết thúc, hơn nữa tình tiết trước mắt còn sụp đổ đến mức rất dễ dàng sinh ra đánh giá thất bại, ký chủ xác định sẽ…”
Nếu như thất bại thì sẽ không bao giờ có cơ hội làm lại lần nữa…
Tô Mộc mím môi, một hồi lâu sau mới bình phục tâm tình, nhìn Lâm Tri Dịch: ”Ha ha ha, vậy sao?”
”Ừm, ngay bên cạnh chúng ta, có điều cô chủ đã ngồi tù rồi, bây giờ trong nhà chỉ còn lại hai đứa bé, nếu như em thương hại chúng nó, anh có thể cho chúng nó ít tiền.” Lâm Tri Dịch gật đầu.
Còn là hàng xóm!
Trái tim Tô Mộc lạnh lẽo.
Khi Lâm Tri Dịch đút cháo tới khóe miệng cậu, Tô Mộc cũng không dám né tránh, chẳng qua là chỉ cứng ngắc ngậm cái muỗng cháo, uống một ngụm cháo ấm áp vào dạ dày, nhưng cả người Tô Mộc lại lạnh đến cực điểm.
Sự sợ hãi khi Lâm Tri Dịch đang ở trong phòng mỗi một khắc đều khiến thân thể cậu cứng lại, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của đối phương, thậm chí cũng không dám nhìn Lâm Tri Dịch.
Hoặc là Lâm Tri Dịch cũng phát hiện ra cậu cứng ngắc, chỉ chốc lát sau liền cầm khay gỗ cùng chén cháo ăn còn dư lại đi ra ngoài, lúc này Tô Mộc mới dám thở một hơi nhẹ nhõm.
Tô Mộc nhìn xung quanh, phát hiện điện thoại của mình lại hoàn hoàn chỉnh chỉnh đặt trên tủ đầu giường, vội vàng cầm lấy.
Mở điện thoại di động lên, nhưng tín hiệu ở đây có vẻ không tốt lắm, ngay cả viết tin tra cứu cũng là cả một vấn đề chứ nói chi là những thứ khác, có thể tưởng tượng ra được đây là một thị trấn nhỏ lạc hậu biết bao.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận