Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cặp kè với họa sĩ lúc vợ quay về? Kéo rèm cửa sổ thị uy bằng một nụ hôn nóng bỏng ân ái (phần 4)
”Khốn nạn khốn nạn… Lâm Tri Dịch khốn nạn…” Giọng nói của Tô Mộc càng lúc càng tức giận, thở hổn hển, nửa người vùi lấp vào chăn bông mềm mại, Lâm Tri Dịch đè lên người cậu, toàn thân như được bọc lại một cách vững vàng, giống như một con nhộng bị cái kén bao bọc chặt chẽ, khiến Tô Mộc ngay cả nửa điểm giãy giụa tìm đường sống cũng không có.
Trong âm thanh dần dần mang theo nức nở, nhưng lời cậu mắng ra lại không quá khó nghe, chỉ có một câu lặp đi lặp lại nhiều lần, không giống như đang mắng người, mà giống như đang trút giận.
Thật đáng thương, ngón tay của Lâm Tri Dịch xẹt qua những dấu vết mập mờ đang dần nhạt đi trên người Tô Mộc, trong ánh mắt lại đóng thêm một lớp băng lạnh lẽo, bên ngoài vẫn là băng tuyết, nhưng đôi môi người yêu lại nhiệt tình nóng rực, tiếp xúc thân thể càng giống như đang đốt cháy một thứ gì đó khó diễn tả bằng lời, có thể khiến bầu không khí xung quanh bị thiêu đốt đến mức bốc cháy.
Ngón tay vạch qua ngực, cơ thể Tô Mộc hơi run lên, gương mặt vùi vào trong chăn, nức nở, giống như lại đang mắng người, Lâm Tri Dịch khẽ cười một tiếng, lại nhẹ nhàng cười như không cười nhìn ra ngoài cửa sổ, đưa tay kéo rèm cửa sổ lại.
Ánh sáng trong phòng nhanh chóng tối sầm lại, nhưng Tô Mộc lại cảm thấy an toàn hơn rất nhiều, trong lòng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng một giây kế tiếp, tay của Lâm Tri Dịch đã luồn vào trong quần lót của cậu.
”Là giáo sư, Lâm Tri Dịch, anh có biết xấu hổ hay không!” Gương mặt Tô Mộc đỏ bừng, sụp đổ hô lên.
”Nếu như em đã muốn anh làm thầy của em.” Giọng nói của Lâm Tri Dịch cũng đã dần khàn xuống, trong giọng điệu dường như còn mang theo nhạo báng, buông bỏ một số dè chừng trong lòng: ”Thì cũng có thể ở trên giường gọi anh là thầy.”
Tô Mộc ở trong chăn trợn to hai mắt.
Ngón tay linh hoạt xoa nắn dương vật, như thể đã hiểu nó quá rõ, nhẹ nhàng hoặc nặng nề chạm vào từng điểm nhạy cảm rồi từ từ vặn xoắn, khớp xương dài nhọn rõ ràng ma sát lên xuống giữa hai túi tinh, lòng bàn tay cảm nhận được mạch máu đang đập, một chút lại một chút, tựa như có thể cảm nhận được tần số nhịp tim, cái loại nhịp tin thay đổi theo từng động tác của anh, tựa như đã hoàn toàn nắm được đối phương trong tay, khiến Lâm Tri Dịch không kiềm chế được mà mắt vằn một tầng mây đỏ.
Nhưng chỉ áp chế thân thể thôi thì chưa đủ, Lâm Tri Dịch cắn vào sức ngấm về sau của Tô Mộc, giống như những con thú đang cố gắng ngăn cản chúng vùng vẫy trong quá trình giao phối, sau đó có thể đánh dấu đối phương hoàn toàn bằng ký hiệu của riêng mình.
”Ư a~ Hức a…” Tô Mộc vùi trong chăn, sắc mặt đỏ bừng.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận