Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trói trong bộ đồ succubus gợi cảm, bị vợ áp lên trên bệ cửa sổ trừng phạt, bị thanh niên họa sĩ nghe thấy toàn bộ quá trình (phần 1)
Tin xấu là nhân vật chính thực sự không làm người.
Tin tốt là, cũng may thanh niên họa sĩ mà Tô Mộc nhìn thấy trước đó đã rời đi, hơn nữa trong thị trấn khắp nơi đều là tuyết rơi dày đặc nên sẽ không có người ra ngoài, cho dù trong nhà cách âm không tốt lắm, thì ít nhất người ta cũng sẽ không nghe thấy những âm thanh mất mặt của cậu.
Sắc mặt Tô Mộc đỏ ửng, run run rẩy rẩy túm chặt drap trải giường, đuôi mắt cũng đỏ bừng, có thể là vì tuyến nước mắt tương đối nông nên chỉ cần cơ thể bị kích thích đến mức tinh thần không chịu nổi thì sẽ không khống chế được nước mắt rơi xuống, vành mắt bị hun thành màu đỏ au, thoạt nhìn trông giống một con thỏ nhỏ, mà xung quanh vành mắt cũng ướt nhẹp, cực kỳ đáng thương.
Ngón tay của Lâm Tri Dịch còn mang theo cả hơi lạnh từ bên ngoài về, luồng khí lạnh buốt xoa nắn trên người Tô Mộc, giống như thọc ngón tay lạnh như băng vào sau cần cổ trong mùa đông lạnh giá, Tô Mộc nhất thời giãy giụa!
Chẳng qua là chưa được hai giây đã bị ấn lại, chỉ chốc lát sau, nhiệt độ cơ thể ấm áp được lò sưởi trong phòng hun nóng truyền từ cơ thể tới những ngón tay đó, thậm chí Tô Mộc còn cảm giác được những ngón tay lạnh như băng trở nên nóng bừng, mỗi một chỗ nó chạm vào đều giống như mang theo nhiệt độ nóng rực, tê tê dại dại, cứ như bắt lửa trên người.
Hốc mắt càng ướt át hơn, nhưng người phía trên dường như không có ý định sẽ bỏ qua cho cậu, quần áo trên người bị lột ra sạch sẽ, sau đó không biết Lâm Tri Dịch lấy ra một cái hộp từ nơi nào, Tô Mộc mê mang mở mắt nhìn Lâm Tri Dịch đặt cái hộp bên cạnh cậu, hộp mở ra, bên trong là những sợi dây màu đỏ bừa bộn, những chiếc kẹp tóc, còn có một cái đuôi màu đen trông giống như một chiếc roi có một mũi tên nhỏ ở phần đầu.
Tô Mộc trợn to hai mắt.
Đồng thời, dự cảm xấu tràn lan trong lòng.
Đúng như dự đoán, một giây kế tiếp, âm thanh khàn khàn xen lẫn sự trêu chọc của Lâm Tri Dịch vang lên trong phòng: ”Anh thấy em lúc trước hình như rất thích thế này…”
”Ừm… Đồ lót gợi cảm, cho nên lần này trước khi đưa em tới đây còn cố ý mua thật nhiều, đủ cho em mặc một tháng, trước hết qua một tháng này đi, tháng sau sẽ có quần áo mới khác…” Lâm Tri Dịch dùng âm thanh lịch sự dịu dàng nhất, nói ra những lời ma quỷ nhất.
Sắc mặt Tô Mộc chợt thay đổi, qua loa lắc đầu, muốn cự tuyệt.
Nhưng mà ngay tức khắc, con thỏ nhỏ căn bản không kịp giãy giụa một chút nào đã bị đè lại xuống giường một cách êm ái, Tô Mộc nhìn những sợi dây ngổn ngang nằm trong hộp bị những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng thường ngày cầm phấn biết bảng của Lâm Tri Dịch xách lên, cậu không biết nên mở nút nào, nhưng anh lại mở như cởi nút áo sơ mi, cực kỳ nhẹ nhàng khéo léo.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận