Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vợ vừa đi, họa sĩ liền đến cửa xin làm tình nhân? Gọi điện thoại cho Mộc Vọng Tồn, họa sĩ ở bên cạnh vừa ôm vừa cọ (phần 1)
Giữa trưa ngày hôm sau, Tô Mộc mới mờ mịt ngồi từ trên giường dậy, từ trên xuống dưới cơ thể đều mỏi eo đau lưng, Tô Mộc nhất thời hít một hơi khí lạnh, dụi dụi mắt, lúc này mới nhìn đồng hồ báo thức ở phía đầu giường, đã hơn mười một giờ.
Giẫm lên đôi dép bông mềm mại, Tô Mộc dò xét đi tới cửa, kết quả cửa mở ra thật dễ dàng, chẳng qua là trong nhà trống rỗng, trên bàn có để thức ăn, hơn nữa còn được lồng giữ ấm đậy lại, tay vừa đụng vào thì cảm nhận được âm ấm, bên cạnh có để một tờ giấy ghi chú.
”Dậy rồi thì nhớ ăn cơm, sau này một ngày ba bữa, anh sẽ sắp xếp cho người đưa tới cửa, người đưa cơm sẽ gõ cửa, em nhớ lấy cơm đúng giờ, chờ thầy về.”
Tô Mộc sửng sốt.
Đây là ý gì?
Tự do?
Hay là nói…
Nuốt nước miếng, Tô Mộc theo bản năng chạy tới cửa, mở cửa ra, không khí lạnh lẽo mãnh liệt cuốn theo gió tuyết trong nháy mắt thổi vào cổ họng, Tô Mộc vội vàng khép cái miệng đỏ bừng vì bị đông lạnh lại, trong mắt toàn là phấn khích.
Mặc dù cuộc sống không quen thuộc, nhưng cũng may là chưa hoàn toàn giam cầm cậu lại.
Tô Mộc chuẩn bị giẫm lên tuyết ngoài cửa bằng đôi dép bông mềm mại, sau đó cảnh giác liếc nhìn xung quanh, giống như một con thỏ nhỏ đang thăm dò lối vào hang xem có kẻ săn mồi nào hay không, ngó nghiêng dáo dác, thật sự trông rất đáng yêu.
”Hi~” Xa xa truyền đến âm thanh chào hỏi của người đàn ông.
Ánh mắt Tô Mộc sáng lên.
Kết quả người nọ vừa mới đến bên cạnh, Tô Mộc mới phát hiện lại là chàng thanh niên họa sĩ cậu thấy ngày đó, anh ta không mang theo một giá vẽ cồng kềnh, mặc một chiếc áo khoác bông màu trắng, ánh vàng rực rỡ của mái tóc nổi bật trong tuyết, biểu tình nhiệt tình, khi cười lên khiến người khác không khỏi cảm thấy tâm trạng tốt đẹp.
Tô Mộc nghi hoặc nhìn anh ta.
”Tôi đang ở nhờ nhà của một người bên kia đường, hôm qua còn chưa nói xong với anh thì người yêu của anh hình như trở về, vì không để bỏ lỡ một người bạn nên tôi đã đặc biệt trong phòng của mình, chờ cửa sổ nhà anh mở ra.” Thanh niên cười, khẽ vỗ lớp tuyết cuốn quanh người khi chạy tới.
Tô Mộc thông qua hệ thống phiên dịch có thể nghe hiểu, nhưng cậu vẫn làm bộ như nghe không hiểu, dẫu sao cho dù cậu có nghe hiểu thì cũng không có cách nào đối thoại được với người ta, dứt khoát không muốn rước phiền toái.
Một đêm không gặp, con thỏ nhỏ ngày hôm qua không có tinh thần gì, hình như là bị khi dễ đến mức tinh thần cũng trở nên mệt mỏi, lại giống như được đút no, uống đủ nước nên tinh thần sung mãn, gương mặt đỏ bừng ấm áp được lò sưởi dễ chịu hun ấm mang theo nét ngượng ngùng, nhưng quan trọng hơn chính là trên người người đàn ông này vẫn đang mặc quần áo ngủ, đồ ngủ hình con thỏ bông xù, cổ áo mở không cao không thấp, nhưng trên cổ người đàn ông tràn đầy dấu vết của người yêu để lại, khiến người khác không khỏi chú ý đến, con ngươi màu xanh đậm của thanh niên họa sĩ cũng trở nên sâu thẳm hơn.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận