Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vợ vừa đi, họa sĩ liền đến cửa xin làm tình nhân? Gọi điện thoại cho Mộc Vọng Tồn, họa sĩ ở bên cạnh vừa ôm vừa cọ (phần 3)
Người họa sĩ nghe rõ, nhưng anh ta vờ như mình không nghe rõ, ánh mắt xanh thẳm, gương mặt tràn đầy nghi ngờ nhìn Tô Mộc, cứ như đang nghi ngờ tại sao đối phương rõ ràng đã đồng ý nhưng lại cự tuyệt mình.
Sau khi lưng đụng vào góc bàn, Tô Mộc nhất thời hít một hơi khí lạnh, ngay lập tức chàng thanh niên họa sĩ liền ôm lấy cậu, quần áo trên người anh ta vẫn còn mang theo hơi lạnh vì đi trong băng tuyết, nhưng lồng ngực của chàng họa sĩ lại vô cùng ấm áp.
Mái tóc vàng hơi dài quét qua gò má, tê tê ngứa ngứa, khi ánh mắt xanh thẳm chuyên chú nhìn người, mang lại một cảm giác sâu sắc thâm tình như thể người kia là cả thế giới của mình anh ta, khi ôm người trong lòng, ánh mắt còn mang theo nụ cười thỏa mãn, nhưng ánh mắt khi nhìn Tô Mộc lại là khẩn cầu, hệt như một con chó nhỏ trưng cầu sự cho phép.
Rõ ràng ngày hôm qua nhìn thấy, trông anh ta vẫn như một quý ông thân sĩ đa tài đa nghệ, vậy mà hôm nay…
Hoàn toàn biến thành một tên…
Tên háo sắc!
Gia chủ tứ cố vô thân sắc mặt đỏ bừng bị ôm ở trong lòng, cố gắng giãy giụa muốn thoát ra…
Nhưng thanh niên cũng không muốn để lại ấn tượng cưỡng ép cho đối phương vào lúc này, vội vàng buông lỏng Tô Mộc, lại dùng phần mềm phiên dịch dịch một câu nói phức tạp thành tiếng Anh, sau đó lại phiên dịch thành tiếng phương Đông rồi để điện thoại phát ra cho Tô Mộc nghe.
Hơn nữa còn tỏ ý Tô Mộc có thể dùng phần mềm phiên dịch trên điện thoại của anh ta để phiên dịch những gì cậu nói thành những từ mà bên kia có thể hiểu được.
”Nếu như anh cảm thấy chúng ta tiến triển quá nhanh, có lẽ trước hết tôi có thể vẽ cho anh một bức họa.” Thanh niên họa sĩ nói bằng ngôn ngữ của mình, âm thanh rất rõ ràng, nhưng khi được dịch lại bằng điện thoại di động, nó đã trở nên khó hiểu và cứng nhắc.
Tô Mộc đứng sau ghế sô pha, tay ấn trên lưng dựa ghế sô pha, như thể điều này có thể khiến cậu thấy an toàn hơn một chút, cậu nhìn nhiệt tình tràn ngập trong ánh mắt thanh niên họa sĩ, nhất thời không biết nên gật đầu hay vẫn là lắc đầu.
Điện thoại di động trên tay thanh niên họa sĩ, Tô Mộc cắn môi, lại nhớ tới số điện thoại mà Mộc Vọng Tồn trước đây đã gửi tin nhắn cho cậu, ánh mắt bất chợt sáng ngời.
”Tôi có thể mượn điện thoại của cậu để gọi điện không?” Tô Mộc cắn môi.
”Đương nhiên có thể.” Phần mềm phiên dịch dịch xong, thanh niên họa sĩ không chút do dự gật đầu một cái.
Tô Mộc bấm ra một dãy số theo trí nhớ, còn cố ý đi đến đầu kia của ghế sô pha, mặc dù không có ích lợi gì, nhưng cũng may là Tô Mộc xoay người lại, xem như chàng thanh niên họa sĩ kia hoàn toàn không tồn tại, không cần phải lúng túng như thế.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận