Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Làm tình sau khi uống rượu, bị thanh niên họa sĩ liếm hôn cưỡi chịch vào sâu trong lỗ hậu ngay tại căn phòng mình đã làm tình với vợ (phần 3)
Yết hầu ở cổ họng lăn lên lộn xuống, Tô Mộc giật giật đầu ngón tay: ”Khát quá…”
Họa sĩ không rõ, sau đó anh ta nhìn thấy Tô Mộc chỉ vào cổ mình.
Ngón tay của Tô Mộc biểu đạt rằng cậu đang khát, muốn uống nước.
Nhưng họa sĩ tựa như đã hiểu lầm, buông bút vẽ xuống, đi đến trước mặt cậu, cúi đầu xuống, ánh vàng rực rỡ của mái tóc quẹt qua sườn mặt, ánh mắt xanh thẳm thâm tình nhìn chủ nhà, sau đó chậm rãi đặt môi mỏng khắc lên trên cổ Tô Mộc…
”Ngài đồng ý lời đề nghị của tôi rồi sao?” Họa sĩ nói một lần, lại giống như nhớ ra gì đó, vội vàng cầm lấy phiên dịch lên.
Đầu óc Tô Mộc mơ hồ.
Bởi vì uống nhiều rượu, trong đầu vô tri vô giác, Tô Mộc nhất thời không quay đầu lại được, ánh mắt mê mang chớp một cái, qua hồi lâu, vẫn chưa đáp lại.
Tuy cậu không đáp lại, nhưng gò má lại đỏ ửng, trong ánh mắt mang theo sự mời gọi người họa sĩ, hết thảy hết thảy đều như đang ngầm thừa nhận…
Đây là tinh thành sở chí, kim thạch vi khai* trong truyền thuyết sao?
(*Nếu thành tâm thành ý, thì những thứ cứng như kim loại và đá cũng có thể nứt ra. Trong chuyện tình cảm cũng vậy, phải chân thành và kiên trì thì mới thật sự chiếm được trái tim của đối phương.)
Bởi vì thích một người phương Đông, thế nên người thanh niên họa sĩ cũng tìm hiểu đôi điều về văn hóa của đối phương, ánh mắt xanh thẳm vui vẻ của Vanilla như đang chuyển sang màu xanh nước biển.
Bên ngoài trời tuyết, trong nhà lại ấm áp như xuân, căn phòng dường như vẫn còn vương mùi thơm của món thịt nai hầm vừa ăn ban nãy, cùng với mùi hương thoang thoảng của rượu vang đỏ, ánh mắt mờ mịt mời gọi của người mà mình động tâm, sau khi thịt nai tiêu hóa như biến thành hỏa khí đốt cháy bên trong cơ thể, họa sĩ không nhịn được bế Tô Mộc từ trên ghế sô pha lên.
”Ưm…” Tô Mộc khẽ giãy giụa một chút.
Thật sự là cậu hoàn toàn không phản ứng kịp rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Chẳng qua là còn chưa giãy giụa được hai cái, Tô Mộc liền lúng túng phát hiện không biết là do thịt nai cậu ăn buổi trưa quá bổ dưỡng hay là vì nửa tháng nay cậu sống quá mức dưỡng sinh, rõ ràng chỉ là thân thể tiếp xúc nhưng chỉ cần quẹt mấy cái, nửa người dưới đã giống như có phản ứng.
”Anh cũng có cảm giác với tôi phải không?” Những lời này không thông qua phiên dịch AI, mà là trực tiếp thông qua phiên dịch của hệ thống ràng buộc với Tô Mộc, giọng nói khàn khàn thân mật và không kịp chờ đợi đều cực kỳ sinh động.
Ngón tay Tô Mộc không nhịn được run rẩy.
”Không… Không phải…” Nhưng không có phiên dịch, Tô Mộc có nói ra lời cự tuyệt bây giờ thì Vanilla cũng không nghe hiểu.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận