Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị học sinh của vợ cưỡng ép ấn lên giường, cưỡng ép mở miệng thổi kèn ngậm sâu trong họng, nửa người dưới đệm cao tận mắt nhìn dương vật chịch lỗ (phần 1)
Tô Mộc ngồi trên mép giường do dự một lúc lâu, kéo chăn tới bọc người lại, cả túi người quấn quanh chỉ còn lộ ra cái đầu ở bên ngoài, nhưng thoạt nhìn vô cùng có cảm giác an toàn, giống như đà điểu dúi đầu vào đất cát, chỉ cần không ngẩng đầu lên thì hoàn toàn không cần phải đối mặt với gì cả.
Tô Mộc bây giờ chính là một con đà điểu vùi đầu mình trong đất.
Nhưng mà tính tình Tống tiểu thiếu gia rất không nhẫn nại, hiển nhiên không thể nào để cậu một mực làm đà điểu, nghiến răng nghiến lợi ngồi chờ trong phòng khách, mắt thấy con chó hoang không biết từ nơi nào đến lạnh lùng nhìn mình rồi không thèm quan tâm đẩy cửa rời đi, lại qua nửa giờ, Tô Mộc vẫn không có ý định mở cửa ra ngoài, Tống Nam Hà nhất thời nhíu mày, hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào.
”Người đi rồi, sư nương còn ở chỗ cũ chưa muốn rời đi, có cần tôi gọi người trở về không?” Tống Nam Hà cười lạnh, đặt mông ngồi xuống bên mép giường, cách chiếc chăn bông mà Tô Mộc quấn quanh người khá gần, cho nên Tô Mộc có thể cảm giác được đệm giường bên cạnh hơi lún xuống rất rõ ràng, nhất thời theo bản năng căng thẳng, ngay cả ngón tay túm lấy chăn cũng không khỏi cương cứng.
”…” Tô Mộc không biết nên nói gì.
Cậu thật giống một tên cặn bã…
Hơn nữa còn là một người vừa bắt đầu làm tên cặn bã vẫn chưa thành thạo, thế nên da mặt vẫn chưa được luyện cho đến một độ dày nhất định, khiến tên cặn bã lúng túng cực kỳ tại hiện trường bắt gian, ngay cả giải bày cũng không nói ra được…
Đương nhiên thật sự là có tài hùng biện, bị bắt gian trên giường, mũ của tên cặn bã gắt gao ụp lên trên đầu cậu, tội danh ngoại tình cũng ghim chặt vào người cậu, cho dù Tô Mộc có thể nói ra được sự thật thì cũng khó có thể làm lung lay được tiểu thiếu gia sắp bùng phát lửa giận.
Nhưng cậu không nói lời nào, lửa giận trong lòng Tống Nam Hà càng cháy mãnh liệt, vừa ủy khuất vừa tức giận, Tống Nam Hà lúc nào phải chịu ủy khuất như vậy chứ?!
Đáy lòng vừa cay vừa đau, trái tim bị đâm thắt lại vô cùng đau đớn, siết chặt quả đấm, móng tay cũng suýt chút nữa đã cắm sâu vào lòng bàn tay, trên cánh tay nổi gân xanh, mà thật ra, vừa rồi cậu ta cũng đã suýt xông lên đánh người…
”Chẳng qua là tôi hèn hạ, tôi con mẹ nó hèn hạ nên anh làm gì tôi cũng tìm lý do để bào chữa cho anh, hận không thể bưng tất cả những điều tốt đẹp đến dưới đáy mí mắt của anh, nhưng anh con mẹ nó được lắm! Anh không xem tôi là con người, anh xem tôi như một con chó!” Ánh mắt Tống Nam Hà tức giận đỏ bừng, căn bản không biết mình đang nói những lời gì dưới cơn giận dữ, nhưng trong lòng cậu ta ủy khuất, tức giận, muốn được trút bỏ.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận