Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quả phụ nhỏ lê hoa đái vũ, cơ thể trần truồng leo lên giường ba chồng (phần 4)
Tầng ba là nơi của ba chồng, thư phòng lẫn phòng ngủ đều ở trên tầng ba, trái tim của Tô Mộc gần như nhảy ra khỏi lồng ngực, những giọt nước từ trên tóc rơi xuống sàn nhà cũng sợ hết hồn hết vía, khó khăn lắm mới mở được cửa phòng ngủ của Thẩm Huyền Vũ, ngồi ở mép giường chờ Thẩm Huyền Vũ đi đến như trong kịch bản.
”Không được đâu kí chủ, cốt truyện nói cậu phải khỏa thân trần truồng nằm trên giường của Thẩm Huyền Vũ rồi đắp chăn lại, Thẩm Huyền Vũ vừa vén chăn lên liền nhìn thấy cậu ở bên trong…” Hệ thống vội vàng lật lại kịch bản.
”Tôi biết…” Mặt Tô Mộc đỏ rần, cắn môi thật chặt.
Cậu đã nghiên cứu kịch bản nhiều lần, đương nhiên biết đoạn này xảy ra chuyện gì, nhưng mà cậu xin lỗi…
Tim Tô Mộc vừa vội vừa căng thẳng, hốc mắt cũng đỏ theo.
Một lúc lâu sau mới cởi áo choàng tắm xuống, cắn răng chui vào trong chăn.
Trên giường dường như có một mùi thơm nhàn nhạt, có chút giống với mùi thuốc lá, lại hình như là mùi thơm của cỏ cây, Tô Mộc cảm giác mình bị hương thơm đó làm cho chóng mặt, đồng thời bởi vì tình tiết tiếp theo quá mức căng thẳng, một động tĩnh nhỏ xíu cũng khiến cậu không nhịn được hoảng loạn, cơ thể cứng ngắc nằm trong chăn, không biết là vì ngột ngạt cùng với tâm trạng khẩn trương hay sao mà trông cậu cứ như đang say rượu, cả người hồng hồng.
Mà hai ba con Thẩm Huyền Vũ và Thẩm Minh Quyết tựa như cấp trên và cấp dưới, sau khi thương lượng xong chuyện công việc liền lên lầu, vừa mới tới trước cửa phòng ngủ liền chú ý đến giọt nước trước cửa, nhíu mày thản nhiên đẩy cửa vào, tựa như ngửi thấy một mùi thơm khác biệt xa lạ xâm nhập vào.
Đầu giường có mở hai ánh đèn, ánh sáng trong phòng mập mờ, trên giường còn nhô lên một cái bọc túi nhỏ, trong lòng Thẩm Huyền Vũ có suy đoán, tiến lên phía trước, vạch ra một góc chăn, quả nhiên nhìn thấy cái người hắn nghĩ tới trong lòng kia đang đỏ mặt, nhắm chặt hai mắt, thân thể run rẩy, bả vai trần truồng, làn da trần lộ ra ngoài đều là màu hồng, có chút tương tự với những vùng trắng hồng xen kẽ của hoa sen, hồng phấn vô cùng mơn mởn, quả nhiên là tủ sắc khả xan*, đuôi mắt Thẩm Huyền Vũ khẽ động đậy, theo bản năng lại kéo chăn xuống thấp hơn một chút.
(*Tú sắc khả xan: Một câu thành ngữ của Trung Quốc, ý bảo đẹp đến nỗi nhìn ngắm cũng đủ no rồi không cần ăn cơm.)
Cả người trần truồng, ngay cả chiếc quần lót cũng không có, ánh mắt của Thẩm Huyền Vũ dừng lại nơi hai chân đang khép chặt, vẫn nhíu mày, ngón tay nhẹ nhàng cử động, tựa như là đang đánh giá cảm giác nhẵn nhụi lên làn da đùi trắng nõn mịn màng trên đôi chân kia, ánh mắt sâu thẳm.
Tô Mộc xấu hổ, cánh môi run rẩy, khó khăn nói ra những câu trong kịch bản.
”Ba, con, con, con có thể, có thể ở lại chỗ ba, ba…” Hàng mi Tô Mộc run rẩy, căng thẳng xấu hổ, thậm chí còn không dám nhìn Thẩm Huyền Vũ, toàn thân cứng ngắc, hai chân phía dưới siết chặt với nhau, run run rẩy rẩy, cố gắng thật lâu nhưng vẫn không nói ra được một câu hoàn chỉnh nào.
Giao đến tận cửa.

Quyển 2 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận