Chương 163

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 163

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lão lưu manh lòng dạ xấu xa trêu chọc con dâu: ”Trong từ điển của ba không có hai từ không được.” (phần 2)
”Ba, ba…” Tô Mộc cả kinh, theo bản năng cắn môi thật chặt, tránh né ánh mắt mười phần xâm lược kia của Thẩm Huyền Vũ.
”Làm sao? Không muốn?” Động tác trên tay của Thẩm Huyền Vũ dừng một chút, sau đó chậm rãi thu tay về, ánh mắt lãnh đạm nhìn Tô Mộc: ”Nếu quả thật trong lòng không muốn, vậy thì trở về đi.”
Tô Mộc theo bản năng ngồi dậy ngay, tim đập thình thịch, quá kích động, khiến cậu không khống chế được cơ thể như đang nhũn ra: ”Thật, có thật không ạ?”
Cho dù là đang cố gắng khắc chế sự mừng rỡ trong giọng nói của mình, nhưng Thẩm Huyền Vũ là người nào chứ, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra đầu mối từ những biểu cảm nhỏ nhặt cùng với ánh mắt và giọng nói run rẩy của Tô Mộc, nhất thời chân mày khẽ cử động, khi Tô Mộc khẩn trương đến mức cổ họng vô thức lăn lộn nuốt nước miếng, liền chậm rãi bật cười.
”Đương nhiên là không.” Thẩm Huyền Vũ nhìn về phía cửa: ”Đã bò lên giường của ba, thì không còn đường thoát nữa.”
”Nếu đã quyết định thì phải gánh chịu hậu quả, nếu giữa đường hối hận đổi ý muốn lật bàn.” Thẩm Huyền Vũ dừng lại một chút, ánh mắt thâm thúy đặt trên người Tô Mộc chậm rãi dao động: ”Vậy thì phải xem con có năng lực lật bàn đó hay không.”
Chuyện này khiến người khác cảm giác được áp lực đang tăng lên gấp bội, chân Tô Mộc mềm nhũn, theo bản năng ngồi ở mép giường, ánh mắt hoảng sợ đỏ ngầu, đôi môi run rẩy, há miệng nhìn Thẩm Huyền Vũ, một lúc lâu vẫn chưa nói nên lời.
Rõ ràng…
Rõ ràng là đang trêu đùa cậu!
Hốc mắt Tô Mộc đỏ bừng, hơi nước trong mắt dần dần tràn ngập, Tô Mộc dùng sức chớp mắt một cái, hai giọt nước mắt liền rơi lên đùi, cậu cúi đầu nhìn hai giọt nước mắt trên đùi mình, trong lòng Tô Mộc hoảng sợ, thân thể cũng run rẩy theo, vừa tức giận vừa sợ sệt.
Tại sao…
Rõ ràng lý thuyết nói Thẩm Huyền Vũ cực kỳ coi nhẹ loại chuyện leo lên giường ba chồng thế này, nhưng tại sao sau khi đổi thành cậu thì lại đùa bỡn cậu…
Tô Mộc mím môi thật chặt.
Bị những suy nghĩ trong lòng dọa sợ nên cả người lạnh như băng, thế nên Tô Mộc cứng ngắc ngồi bên mép giường, thậm chí còn quên mất thân thể mình đang trần truồng, ngay cả việc lấy chăn bên cạnh đắp lại cũng quên mất.
Chẳng qua là một giây tiếp theo, một nguồn nhiện xuất hiện bên cạnh, trên người Thẩm Huyền Vũ còn mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt, suy đoán xong liền trùm chăn bên cạnh lên trên người của Tô Mộc.
”Sợ?” Thẩm Huyền Vũ có chút hứng thú hỏi, ngón tay út khẽ run lên, giống như đang nhớ lại khoảnh khắc ánh mắt mè nheo đó, kết hợp với hứng thú bừng bừng trong mắt, bỗng dưng có chút biến thái.
”Con… Con sai rồi, con không nên…” Trong âm thanh của Tô Mộc cũng mang theo nức nở, không ngừng run rẩy, nắm thật chặt chiếc chăn mềm đang đắp trên người mình, tựa như muốn nắm lấy chút an toàn cuối cùng.
”Ba chỉ hù dọa con, để con biết mình nên làm gì, không nên làm gì.” Thẩm Huyền Vũ dừng một chút, hắn vừa nói ngôn từ đoan chính, vừa dùng ngón tay tự nhiên mà mập mờ xoa nắn bả vai trần trắng nõn mịn màng đang lộ ra của Tô Mộc.

Quyển 2 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận