Chương 164

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 164

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lão lưu manh lòng dạ xấu xa trêu chọc con dâu: ”Trong từ điển của ba không có hai từ không được.” (phần 3)
”Hôm nay là ba, vì Minh Du nên ba sẽ không trách con quá nhiều, chẳng qua là nếu như đổi lại thành người khác, con cảm thấy con hôm nay…”
Nửa đoạn sau không cần nhiều lời.
Thân thể Tô Mộc khẽ run lên, nước mắt thuận thế lại lăn xuống khỏi hốc mắt.
Thẩm Huyền Vũ nhìn giọng nước mắt sáng ngời kia rơi trên chiếc đùi thon dài trắng mịn, long lanh trong suốt hệt như thủy tinh chạm vào khối ngọc trắng tinh xảo, thời điểm giọt nước vỡ tung vì va chạm lại đẹp đến mức khiến người ta lóa mắt, trong lòng không kiềm được lại thở dài một hơi.
Quả nhiên, lê hoa đái vũ, màu sắc cũng thuộc hàng hạng nhất.
Vừa đáng thương vừa đáng yêu, Thẩm Huyền Vũ không khỏi cảm thấy mình không đành lòng, nhìn con thỏ nhỏ hoảng sợ run run, một bên cảm thấy rất đáng yêu, chỉ muốn hù dọa con thỏ nhỏ thêm một chút nữa, mà một bên lại bởi vì sự không đành lòng trong lòng mà cảm thấy mình thật mặt người dạ thú.
”Con, cảm ơn ba…” Tô Mộc cắn môi, run rẩy tránh đi những ngón tay của Thẩm Huyền Vũ đang đặt trên bả vai mình, âm thanh mang theo nghẹn ngào: ”Con, con không quấy rầy ba nghỉ ngơi nữa, con về trước…”
Thẩm Huyền Vũ vừa nói những lời đứng đắn, trông giống như đang dạy dỗ cậu, nhưng một bên lại nói lời mập mờ, khiến Tô Mộc quả thật không hiểu lắm, trong lòng có chút nghi hoặc lẫn bối rối, theo bản năng muốn chạy trốn, giữ vững kịch bản mới là quan trọng nhất.
”Minh Quyết và Thanh Lý đều đang ở tầng hai, phòng của con và Minh Du lại ở sâu bên trong, con định trở về thế nào?” Thẩm Huyền Vũ chợt cắt ngang cậu.
”Hả?” Tô Mộc sửng sốt, sau đó mới bừng tỉnh nhớ ra phòng của ba vị thiếu gia nhà họ Thẩm đều ở tầng hai, nếu muốn quay về phòng của mình thì khó tránh khỏi phải đi ngang qua cửa phòng của hai vị thiếu gia còn lại, nhìn hốc mắt đỏ bừng của mình trong gương, mặt đầy sắc xuân, đuôi mắt còn mang theo nước mắt, chứ nói chi còn là dáng vẻ quần áo xốc xếch, chỉ cần là ai vô tình thấy được, cũng tuyệt đối không phải chuyện gì tốt lành.
”Con, con nghĩ cách…” Tô Mộc ngập ngừng nói, thậm chí cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Huyền Vũ.
Nhưng Thẩm Huyền Vũ lại đột nhiên cười một tiếng vào lúc này: ”Nếu không trở về được thì cứ tiếp tục làm chuyện ban đầu con chuẩn bị làm đi.”
Tô Mộc sửng sốt một chút rồi mới phản ứng được rốt cuộc lời nói của Thẩm Huyền Vũ là có ý gì?
Một hồi mắng cậu, nói cậu không biết xấu hổ, một hồi lại cố ý làm ra dáng vẻ giống như thật sự muốn làm chút gì đó với cậu, một hồi còn nói dọa sợ cậu để cậu biết hậu quả, tại sao một lát sau lại…
Đảo từ bên này sang bên kia, trong đầu Tô Mộc mơ mơ hồ hồ, căn bản không biết trong đầu tên đàn ông này rốt cuộc có bao nhiêu tâm tư uốn cong lượn quanh, cậu chỉ biết mình sắp bị tên đàn ông này nhảy qua nhảy lại làm cho hoa cả mắt!
Quai hàm căng lên, Tô Mộc theo bản năng trợn to hai mắt đỏ bừng, nghi hoặc nhìn Thẩm Huyền Vũ.
Một giây kế tiếp, quai hàm liền bị tên đàn ông bóp lại, sức lực không lớn, ngón tay mập mờ xoa nắn đến khi một mảnh da nhỏ đều bị xoa cho đỏ lên.

Quyển 2 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận