Chương 165

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 165

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lão lưu manh lòng dạ xấu xa trêu chọc con dâu: ”Trong từ điển của ba không có hai từ không được.” (phần 4)
Đôi môi ấm áp rơi xuống, trong miệng Thẩm Huyền Vũ vẫn còn thoang thoảng mùi khói thuốc lá vừa mới chảy ra từ trong miệng, cay nồng hung hãn, đầu lưỡi linh hoạt thuần thục gỡ hàm răng của Tô Mộc ra, sau đó tiến quân thần tốc đánh thẳng vào, không chút lưu tình quét sạch khoang miệng, thậm chí còn buộc đầu lưỡi của Tô Mộc phải khiêu vũ cùng mình.
Tô Mộc nhất thời kinh ngạc, ngay cả hô hấp cũng quên mất, gương mặt chợt đỏ bừng, vẫn là Thẩm Huyền Vũ phát hiện ra, sau đó đẩy hơi cho thằng nhóc ngốc này, trong giọng nói có chút ra lệnh, khàn khàn triền miên: ”Thở~”
Lỗ tai cậu tê dại, nhưng trong đầu lại là trống rỗng, thậm chí Tô Mộc còn không phân biệt được Thẩm Huyền Vũ đang nói cái gì, chỉ biết eo cậu mềm nhũn, liền bị Thẩm Huyền Vũ ôm vào trong ngực, theo bản năng túm lấy chiếc cà vạt màu xám tro được Thẩm Huyền Vũ thắt hôm nay, nắm trong lòng bàn tay vo thành một cục.
Miệng giống như đã bị chiếm đoạt hoàn toàn, hoặc là trở nên ngơ ngơ ngác ngác không biết phải làm thế nào mới tốt, hoặc là run run rẩy rẩy bị dẫn dụ phải nghênh hợp…
Cơ thể mềm mại như bột nhão bị bóp eo, ấn vào trong ngực mà nhào nặn.
Hoa lê nhỏ giống như bị bão táp tàn phá, mỗi một cánh hoa trắng trắng hồng hồng đều biến thành một màu trong mờ vừa đáng thương vừa đáng yêu, mềm mại nhẹ nhàng, cho dù là trong tiếng thở dốc cũng không khống chế được tiếng rên rỉ, khiến cho tên đàn ông những năm gần đây một mực mê mệt đánh cờ trong giới kinh doanh đã lâu không gần tình sắc không khống chế được tiếng thở dốc nặng nề.
Đặc biệt là cảm giác kích thích vì đạo đức trong lòng, nhìn hoa lê nhỏ trong ngực, thân thể mỗi ngày thanh tâm quả dục của Thẩm Huyền Vũ không khỏi nổi lên phản ứng.
Như bị nghiện, đầu lưỡi của Thẩm Huyền Vũ không ngừng trêu chọc giữa môi răng của Tô Mộc, ngón tay lại linh hoạt với miếng bột mềm nhạy cảm ở trong lòng, không ngừng nắn bóp gương mặt, yết hầu ở cổ họng lăn lộn lên xuống, cả người lão đàn ông mặc âu phục nghiêm túc chỉnh tề hoàn toàn lộn xộn, những nếp nhăn lần lượt xuất hiện.
”Ba~” Tô Mộc kêu lên, cầu xin tha thứ.
Con thỏ nhỏ đỏ mắt đáng thương run rẩy cầu xin buông tha: ”Ba, không được… Không thể như vậy… Con hức a~ Phải trở về…”
Đáng tiếc là cậu không biết, lão đàn ông có chút biến thái độc ác, chỉ thích bắt nạt con thỏ nhỏ đỏ mắt, trông thấy con thỏ nhỏ càng đáng thương hơn, trong lòng Thẩm Huyền Vũ càng trở nên tê dại, thân thể cũng càng hưng phấn.
”Trong từ điển của ba không có hai từ không được được.” Thẩm Huyền Vũ híp mắt cười, nhìn biểu cảm trên gương mặt của con thỏ nhỏ thay đổi.
Ông không có, nhưng tôi có!
Tôi không được!
Tô Mộc bị xoa nắn, bị ức hiếp đến mức bật khóc trông không thể đáng thương hơn được nữa.
Hắn hoàn toàn không phải là một tên đàn ông không gần nam sắc gì gì đó, mà là một lão lưu manh lòng dạ xấu xa thích bắt nạt và đùa giỡn người khác!
Con thỏ nhỏ cắn một cái lên miệng cọp của lão đàn ông, làm ra hành động phản kháng cuối cùng.

Quyển 2 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận