Chương 189

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 189

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Liếm ngón tay khuếch trương mở rộng lỗ hậu, gập trên giường, làm từ thư phòng của ba chồng đến ban công cho đến khi ba chồng về nhà (phần 1)
Rèm cửa sổ đung đưa, ánh mặt trời loáng thoáng xuyên qua khe hở của rèm cửa sổ chiếu thẳng vào trong phòng, hai người trong phòng rõ ràng đang làm chuyện thân mật nhất, bầu không khí vốn dĩ nên mập mờ, nhưng chẳng biết vì sao lại tràn đầy lúng túng lẫn cứng nhắc.
Tô Mộc đứng ở mép giường, chân trần giẫm trên thảm, tấm thảm lông mềm mại cọ vào lòng bàn chân có hơi ngứa, Tô Mộc không khỏi khẽ cong ngón chân lại, lòng bàn chân hơi cong lên, như thể làm vậy thì lòng bàn chân có thể tránh cọ xát với thảm lông mềm mại, ngón chân trắng nõn mềm mại cuộn tròn thành những hạt ngọc trai ẩm ướt, có một sắc hồng nhẹ, đẹp đến mức khiến người ta không khỏi rung động trong lòng.
Thẩm Thanh Lý đang nắm chặt nắm đấm, chờ đợi cơn đau xé rách ập đến, kết quả phía sau vẫn chưa có phản ứng, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy dáng vẻ lẫn gương mặt đầy do dự của Tô Mộc, nhất thời nổi giận.
”Chị dâu còn chờ cái gì? Chờ ba trở về ngồi bên cạnh nhìn hai người chúng ta loạn luân à?” Thẩm Thanh Lý quay đầu lại nham hiểm hỏi.
Tô Mộc bị cậu ta dọa sợ, vành mắt nhanh chóng ẩm ướt, cắn môi thật chặt, ngập ngừng dùng ngón tay mò mẫm xung quanh lỗ thịt mà Thẩm Thanh Lý để lộ ra, nhẹ nhàng ấn hai cái.
Đầu ngón tay mơn mởn khẽ đặt ở nơi đó, bởi vì ban nãy quá mức gấp gáp không được khuếch trương kỹ càng nên lỗ thịt được xoa xoa ấn ấn có hơi tê dại, sức lực mềm mại nhẹ nhàng khiến Thẩm Thanh Lý không kiềm được liên tưởng đến cây bông mềm mại nhất.
”Tôi muốn hỏi cậu, có cần bôi trơn một chút không…” Âm thanh của Tô Mộc có chút khàn khàn, tựa như đang ủy khuất do dự mở miệng nói.
Trong lòng Thẩm Thanh Lý nhất thời như bị đập một cái, có chút buồn rầu nhíu mày, thiếu niên lần đầu tiên cúi đầu: ”… Tùy anh.”
Tô Mộc thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Thẩm Thanh Lý nghe thấy âm thanh thở phào nhẹ nhõm ở phía sau lưng, trong lòng nhất thời có chút chua xót.
Rõ ràng vừa rồi Tô Mộc do dự là vì đang lo lắng cho cậu ta, kết quả lại bị cậu ta không nói lời nào vô tình đâm một nhát…
Dáng vẻ thoạt nhìn rõ ràng là rất ủy khuất.
Sau đó nghe thấy cậu ta đồng ý khuếch trương, lại thở phào nhẹ nhõm vì cậu ta.
Tuyển thủ Thẩm Thanh Lý tự mình não bổ mấy lần, biểu cảm trên gương mặt không ngừng biến hóa, sau đó dần dần bình phục lại, cái miệng sắc bén như vậy mà lại cắn chặt răng không nói nữa.
Tô Mộc không tìm được chất bôi trơn, do dự một chút, hay là dùng nước miếng coi như thay thế, Tô Mộc đưa đầu ngón tay đến bên miệng Thẩm Thanh Lý: “Cậu liếm một chút.”
Trong lòng Thẩm Thanh Lý không hiểu rõ, nhưng vừa rồi cậu ta quả thật cảm thấy rất có lỗi với Tô Mộc, nội tâm có một chút xíu áy náy, khiến cậu ta theo bản năng nghe lời, ngoan ngoãn há miệng ra, hệt như con chó nhỏ cuốn toàn bộ hai ngón tay vào trong miệng, đầu lưỡi không ngừng liếm trên liếm dưới, hai ngón tay cũng được nước miếng thoa trong suốt, dáng vẻ liếm láp có vẻ rất ngon lành.

Quyển 2 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận