Chương 197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị ba dịu dàng trừng phạt tiếp đãi trong thư phòng và phòng khách PLAY, đưa cơm đến phòng làm việc, thỏ vào miệng sói (phần 1)
Gối trên mặt bị lấy xuống, hốc mắt Tô Mộc đỏ bừng, trong mắt ướt nhẹp, khẩn trương nhìn Thẩm Huyền Vũ, giống như rất sợ sẽ thật sự vì vậy mà bị ba trừng phạt một cách đáng sợ.
”Sợ đến vậy à?” Ngón tay của Thẩm Huyền Vũ chậm rãi mơn trớn gò má của con thỏ nhỏ đỏ mắt, cái tay còn lại chậm rãi cởi cà vạt ra, khớp xương tay hơi cong, nắm kéo cà vạt từ trên cổ xuống một ít, rồi sau đó kéo vào trong tay Tô Mộc: ”Sợ nhưng vẫn làm, xem ra là rất thích loại chuyện thế này, đã vậy thì…”
Tô Mộc khẩn trương, cổ họng lăn lên lộn xuống, nuốt nước miếng.
Ngay sau đó, Thẩm Huyền Vũ dưới ánh mắt khẩn trương của con thỏ thỏ mắt đỏ, cởi hai cúc áo sơ mi ra, khe hở để lộ bộ ngực trần ra ngoài cũng không lớn, nhưng ánh mắt nhìn sang vừa đủ để không ít những dấu vết mập mờ lưu giữ lại trên hai khối cơ ngực thu hết vào mắt, vì vậy bộc âu phục công sở hết sức nghiêm túc lập tức trở nên không được nghiêm chỉnh, ánh mắt của lão đàn ông rũ xuống, trong nụ cười mang theo một chút tà ác khó hiểu: ”Người trẻ tuổi làm việc không thỏa đáng, loại chuyện này vẫn là ba tự mình làm sẽ tốt hơn.”
Nếu như nói ban đầu vẫn không hiểu rõ Thẩm Huyền Vũ rốt cuộc là đang nói gì, nhìn Thẩm Huyền Vũ vừa nói vừa cởi quần áo, cặp mông còn rất mập mờ cách một lớp quần tây mong mỏng chậm rãi cọ xát vào háng cậu, Tô Mộc lập tức biết ngay đằng sau những lời nói nghe có vẻ đường đường chính chính kia là ý định dâm đãng đến nhường nào!
”Ba…” Tô Mộc miễn cưỡng nắm lấy cổ tay của Thẩm Huyền Vũ đang từ gò má của cậu chậm rãi di chuyển xuống ngực của cậu: ”Không được…”
”Tại sao lại biết là không được chứ?” Thẩm Huyền Vũ cúi đầu xuống, hơi thở của hai người cách nhau rất gần, như thể đang phả vào môi của Thẩm Huyền Vũ, giống như một giây kế tiếp, Thẩm Huyền Vũ sẽ cúi đầu xuống hôn lên một cái: ”Con nhìn con đi, cứng đến độ làm ướt cả quần của ba.”
Âm thanh khàn khàn, trình bày bình tĩnh, gò má Tô Mộc nhất thời nóng ran.
Đôi môi của Thẩm Huyền Vũ rũ xuống, chính vào lúc này đối phương đã hoàn toàn mất đi tinh thần và sức lực phản kháng, nụ hôn dịu dàng rơi xuống như thể đang ngâm mình trong làn nước nóng, cả linh hồn như bay lên dần theo vũ điệu chậm rãi của hơi nước, trở nên lâng lâng, khắp cơ thể nhũn ra như không có xương, lại không ngưng tụ nổi nửa điểm phản kháng nào, chỉ có thể để mặc cho Thẩm Huyền Vũ cực kỳ thuần thục ngồi ở trên người cậu, nuốt toàn bộ cậu vào trong bụng.
Cách một lớp quần tây, dương vật chạm vào khe mông ở quần để lại hình dáng ướt nhẹp của dương vật, cọ đi cọ lại nhiều lần, chất lỏng tiết ra càng lúc càng nhiều, màu sắc của dấu vết đó cũng trở nên đậm hơn.

Quyển 2 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận