Chương 198

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 198

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị ba dịu dàng trừng phạt tiếp đãi trong thư phòng và phòng khách PLAY, đưa cơm đến phòng làm việc, thỏ vào miệng sói (phần 2)
Chiếc cà vạt đồng bộ với bộ âu phục bị Tô Mộc giữ rất chặt, cổ bị trói buộc như thế, Thẩm Huyền Vũ cũng không cởi hết quần áo, hơn nữa hình như hắn rất ý thức được Tô Mộc tương đối hứng thú với cách ăn mặc tương tự thế này, vì vậy dứt khoát không cởi quần, dùng tay xé một đường thẳng dọc theo đường may của quần ở vị trí gần đúng với lỗ mông, đồng thời xé một lỗ nhỏ trên quần lót, hoàn toàn có thể làm tình mà không cần phải cởi quần áo.
Dương vật được nhét qua chỗ rách của quần tây và cắm vào trong, chĩa vào miệng lỗ, cái lỗ mà hắn vừa mới làm sạch vào buổi sáng vẫn còn hơi sưng đỏ, trơn trượt khó giải thích, giống như nó vừa mới bài tiết ra chất lỏng, dương vật nhẹ nhàng tách khe mông ra, bị Thẩm Huyền Vũ chậm rãi dẫn dắt tiến vào trong thân thể của mình theo tốc độ của hắn.
”Thoải mái không?” Hai tay của Thẩm Huyền Vũ chống lên bả vai của Tô Mộc, cả người đều hoàn toàn đè trên người Tô Mộc, một bên dùng thân dưới nuốt ăn dương vật, một bên thở hổn hển nói.
”Ha a~ Thoải má, ưm~” Trong mắt Tô Mộc lại bắt đầu tràn ra một tầng sương mù, không khống chế được, như thể một khắc sau là có thể bật khóc ngay, cậu nắm chặt cà vạt trong tay, như thể đã trở thành người nắm giữ trong tay tiết tấu.
Đáng tiếc là cậu đã quên mất, chỉ có chó mới cần dây thừng buộc cổ lại, mà chó sói thì không cần, chứ nói chi là còn đưa dây buộc của mình vào trong tay người khác, cái mà cậu nắm lấy không phải là dây thừng trói buộc đối phương, mà là chiếc bẫy và dây thừng dùng để bắt chim dần dần được thắt chặt…
”Là cái mông của ba chịch con thoải mái, hay là cái mông của Thẩm Thanh Lý chịch con thoải mái?” Thẩm Huyền Vũ nhìn cặp mắt mê mang của Tô Mộc, trong lúc vô tri vô giác dùng âm thanh khàn khàn mang theo nụ cười cất lên hỏi một câu như vậy.
Tô Mộc trong lúc nhất thời còn chưa kịp phản ứng, một lúc lâu sau mới khàn giọng trả lời: ”Hu hu~ Ba, ba chịch thoải mái~ Ha a… Cái mông của ba hức a~ Thoải mái…”
Âm thanh khàn khàn mang theo tiếng rên rỉ, vành mắt của Tô Mộc hồng hồng vì khóc, giống như là chịu ủy khuất gì đó cực kỳ to lớn, vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Thẩm Huyền Vũ đau lòng đặt môi xuống, cho cậu một nụ hôn dịu dàng mười phần, chỉ chốc lát sau đã an ủi xong con thỏ nhỏ đáng thương, nắn bóp con thỏ ngỏ trong ngực, toàn thân trên dưới cũng đều cẩn thận xoa bóp một lần, như thể hiểu rất rõ cả bên ngoài lẫn bên trong, toàn thân lộ ra một màu hồng phấn, từ đáng thương như hoa lê bị nước mưa xốt ướt trở thành hoa đào nở rộ trong ngày xuân, từng nụ nhỏ từng nụ nhỏ hồng phớt, đúng thật là cực kỳ đáng yêu.

Quyển 2 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận