Chương 424

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 424

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giống như cậu thật sự hối hận, người của tôi tự chính tôi nuôi nổi anh trai không cần bận tâm, thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết (phần 2)
Tâm trạng kích động khiến vành mắt của cậu theo sinh lý đỏ bừng, khi nói đến lời cuối cùng, chỉ cần nghĩ đến chữ chết kia, cậu liền nghẹn ngào đến nỗi không nói ra được.
Ngũ Nhan Tịch dừng một chút, anh ta muốn trấn an tâm trạng của Tô Mộc, chỉ tiếc Tô Mộc ngay cả chạm vào cũng không muốn để anh ta chạm một chút.
”Hẳn là em biết, ngay cả khi tôi đưa em và con đi trước khi ngày tận thế đến, tôi cũng không có cách nào sắp xếp ổn thỏa cho hai người trong hoàn cảnh hỗn loạn như thế.”
”Đồng thời càng có thể bởi vì sự tồn tại của em và con sẽ phá hỏng hôn sự lúc đó giữa hai nhà Tề Ngũ, làm mất ổn định sự đoàn kết giữa hai gia đình. Trong hoàn cảnh hỗn loạn như thế, tôi lại chưa đứng vững gót chân, tùy tiện đón lấy hai người chỉ càng thêm nguy hiểm.”
”Anh nói chẳng qua chỉ có thể sẽ nguy hiểm, nhưng anh có biết lúc ấy tôi ở trên xe bế đứa trẻ, muốn rời khỏi đoàn xe để thu thập nhu yếu phẩm thì chỉ có thể rời đội, nhưng tôi chỉ là một người bình thường không có siêu năng lực còn mang theo một đứa bé, rời khỏi đội là đường chết, tôi chết, con phải làm sao…”
”Bên ngoài đổ mưa to, ngoài xe có lũ thây ma đang đập phá, đoàn xe căn bản không dám dừng lại, một chút sữa bột cũng không có, tôi chỉ có thể bất lực trơ mắt nhìn đứa trẻ trong ngực mình ngay cả sức để kêu lên cũng không còn nữa…” Tô Mộc cắn răng, trong cuống họng giống như có một cây bông gòn chặn lại vô cùng khó chịu, vành mắt cũng sưng lên đỏ bừng.
Tựa như nước mắt sẽ rơi xuống ngay một giây tiếp theo, nhưng hết lần này đến lần khác lại không chịu yếu thế trước mặt Ngũ Nhan Tịch.
Ngũ Nhan Tịch trầm mặc một chút.
”Tôi sẽ bồi thường… Cho em và con.” Đầu ngón tay của Ngũ Nhan Tịch khẽ run lên không thể phát hiện ra, giọng khàn đến mức độ cao nhất, cuối cùng cũng chỉ nói ra một câu nói như vậy.
”Tôi không cần!” Nhưng Tô Mộc lại tựa như bị chọc giận, đứng lên, vành mắt đỏ bừng hét: ”Con cũng không cần!”
”Ngay lúc chúng tôi khó khăn nhất, sắp chết rồi, anh không hề xuất hiện.” Ngay cả lúc nói chuyện, cả người Tô Mộc cũng run rẩy, tâm trạng kích động khiến cậu gần như không thể nói nên lời, cậu tùy tiện lắc đầu, bày tỏ sự kháng cự của mình, cự tuyệt bất kỳ tiếp xúc thân thể nào với Ngũ Nhan Tịch: ”Bây giờ, chúng tôi đã rất tốt rồi, hoàn toàn không cần anh.”
”Anh có thể xem như chúng tôi từ trước tới nay chưa bao giờ xuất hiện!” Tô Mộc tựa như đã dùng hết sức lực toàn thân, tâm trạng kích động khi nói chuyện khiến cơ thể vốn mỏng mang yếu ớt phải run rẩy không ngừng, giọng nói cũng run rẩy.
Ngũ Nhan Tịch trước nay chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của Tô Mộc.
Ở trước mặt anh ta, Tô Mộc có sức khỏe yếu ớt, tính cách lịch sự khôn khéo, mặc dù có sáu bảy phần tương tự Diệp Tử Ngung nhưng tính cách của hai người hoàn toàn khác biệt, một người khiến người khác liên tưởng đến một tảng băng đã đóng băng ngàn năm, nhưng một người lại ấm áp nhưng không gay gắt như nắng ấm tháng ba.
Tô Mộc luôn dịu dàng, cho dù có nổi giận cũng đều mềm nhũn, rất dễ dỗ.
Cũng chính bởi vì như vậy, mặc dù ngay từ đầu anh ta tiếp cận là vì cầu mà không được đối với Diệp Tử Ngung, nhưng ngày ngày sống chung khiến anh ta vẫn phân biệt được rõ hai người, cũng khiến anh ta yêu Tô Mộc.
Không sai, là yêu.
Nhưng trong lòng Ngũ Nhan Tịch, dục vọng quyền lợi phải cao và xa hơn hết thảy những loại dục vọng khác.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận