Chương 427

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 427

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị con của anh trai gọi là ba, dùng thân thể anh nợ em trả, dương vật mài lỗ nhỏ chảy nước, chịch ai mới sướng (phần 1)
Siêu năng lực của Ngũ Nhan Tịch không phải loại chiến đấu, anh ta sẽ biết tự lượng sức mình và không để mình bị mất mặt, thế nên Ngũ Hi Thần thậm chí còn không cần bày ra thế công kính, vòng tay qua ôm eo Tô Mộc, dùng bả vai phách lối hất bả vai của Ngũ Nhan Tịch ra, trước khi rời đi còn để lại một biểu cảm kiêu ngạo khiêu khích, phối hợp với kiểu tóc đặc biệt dành cho bữa tiệc ngày hôm nay, thật sự không thể kiêu ngạo hơn được nữa.
Hai người trở về nhà, Tô Mộc bế đứa bé ngồi trên ghế sô pha sững sờ cho con bú sữa, sữa trong bình cũng đã uống hết, nếu không phải đứa trẻ kêu cậu thì cậu cũng không kịp phản ứng.
”Ba ba~” Âm thanh của con trong trẻo mềm mại, mỗi một tiếng ba gọi ra đều có những giai điệu khác nhau nhưng đều rất đáng yêu, khiến lòng người mềm nhũn.
Tô Mộc nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng béo mập có chút mềm mềm kia, một lúc lâu bỗng nghĩ đến chuyện gì đó, bèn phá vỡ im lặng, quay đầu sang hỏi Ngũ Hi Thần: ”Đứa bé này nên gọi cậu là chú hay dì?”
Thật ra từ khi vừa trở về, Ngũ Hi Thần vẫn đang chờ Tô Mộc nói chuyện.
Ngoài mặt Ngũ Hi Thần tùy ý kiêu căng, nhưng thật ra hắn vẫn luôn có một người anh trai hoàn toàn đè bẹp hắn bất kể về mặt tình cảm hay chỉ số thông minh, cho dù Ngũ Hi Thần ở nhà hay ở bên ngoài, cảm giác tồn tại đều bị đè xuống vô cùng thấp, cũng chính bởi vì vậy nên hắn mới trở nên cực kỳ phản nghịch, sau khi tận thế thì càng thêm kiêu căng.
Từ nhỏ đến lớn luôn có một người anh hoàn mỹ đứng phía trước, Ngũ Hi Thần khó mà không sinh ra một bóng ma nhất định trong lòng.
Thật ra trong lòng hắn rất luống cuống.
Dù sao thì trước đó Tô Mộc và anh trai hắn cũng đã từng ở bên nhau, hơn nữa thời gian cũng không ngắn.
Thậm chí Tô Mộc còn có con với anh trai của hắn.
Nếu nhỡ đâu Tô Mộc thật sự thích Ngũ Nhan Tịch…
Vậy…
Vậy cũng không được!
Ngũ Hi Thần nghiến răng.
Đây không phải là một cuốn sách, một món đồ chơi hay bất kỳ cơ hội nào khác, Tô Mộc không phải đồ vật, cậu là một người sống sờ sờ, là người mà hắn thích, chỉ cần hắn còn lại một hơi thở, hắn tuyệt đối sẽ không buông tay!
Nỗi đau mất mát không phải là tức thời, nhưng chỉ cần nghĩ đến cảm giác sợ hãi xa lạ khi đánh mất đó cũng đủ để phá hủy số lý trí vốn không nhiều nhặn gì của Ngũ Hi Thần.
Hắn sốt ruột nhào qua hôn Tô Mộc.
”Cái gì mà chú với dì, kêu ba không được sao, con anh chính là con tôi…” Ngũ Hi Thần thở hổn hển, sau khi hôn thỏa mãn rồi mới khàn giọng nói: ”Anh cứ coi như nó là con do tôi sinh ra đi, dù sao cũng không phải là tôi không thể sinh con…”
Càng nói càng không yên lòng.
Vốn dĩ Tô Mộc còn đang cảm thấy thất vọng đau khổ cộng thêm trong lòng thấp thỏm đối với tương lai không xác định, kết quả bị Ngũ Hi Thần nói như vậy, bèn che tai đứa bé lại, gương mặt đỏ bừng trợn mắt nhìn Ngũ Hi Thần một cái.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận