Chương 431

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 431

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh trai nhân lúc em trai đi vắng liền tới cửa, tôi thật sự hối hận, người đàn ông đã thuần phục hai anh em, Tề Dục tò mò (phần 1)
Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Mộc trong lúc mơ mơ màng màng liền nghe thấy Ngũ Hi Thần ngay cả trong lúc ngủ cũng phải ôm eo cậu giống như nhận được một thông báo gì đó, lặng lẽ bò dậy.
Ngày hôm qua tinh thần thăng trầm thay đổi nhanh chóng, hơn nữa sau khi thân thể phát tiết thì cả người Tô Mộc cũng không còn sức nữa, cố gắng nhớ lại nhưng cứ như bị quỷ đè lên giường, không thể mở mắt nổi.
Đến khi cậu tỉnh lại lần nữa, mặt trời đã leo đến giữa không trung, Tô Mộc ngồi trên giường sững sốt một hồi mới vội vàng xuống giường đi nấu nước pha sữa bột cho con.
Nước vừa đun sôi không thể nấu sữa bột cho con được, thế nên Tô Mộc để nước sôi lên bàn cho nguội, rồi tranh thủ lúc này bế con ra ngoài phơi nắng.
Trong sân, Tô Mộc có thể nghe thấy động tĩnh bên ngoài hôm nay hình như có hơi lớn, có vẻ là trong trụ sở đã xảy ra chuyện gì đó, cậu một bên không yên lòng nghe động tĩnh bên ngoài, một bên cẩn thận đặt đứa trẻ xuống chiếc nôi dưới gốc cây trong sân, đẩy tới đẩy lui.
”Ba ba~ Ba ba~” Đứa bé rất ngoan, có thể là bởi vì đã quen với cảm giác loáng thoáng đói bụng trong khoảng thời gian bận bịu chạy thục mạng để sống sót trước đây nên cậu bé không khóc cũng không nghịch, thậm chí còn được dỗ dành mà cười với Tô Mộc.
Tiếng cười của trẻ con có tác dụng chữa lành rất tốt, nhưng Tô Mộc nhìn một chút, trong lòng lại đột nhiên đau xót mà rơi nước mắt.
Trẻ con không hiểu gì cả, nhưng cậu hiểu.
Cậu biết sau chuyện ngày hôm qua, cậu không nên tiếp tục cư xử theo cảm tính nữa, cậu thật sự nên sắp xếp lại mạch truyện, sau đó cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng cậu không có cách nào dựa theo cốt truyện mà quấn mãi không buông với Ngũ Nhan Tịch để thúc đẩy cốt truyện và mối quan hệ giữa hai nhân vật chính trong cốt truyện, cũng không có cách nào có thể trơ mắt nhìn con của mình giống y như trong cốt truyện, chết ở một góc nào đó trong cái thế giới này.
Chỉ cần vừa nghĩ đến kết cục như vậy, trái tim Tô Mộc dường như cũng run rẩy, hốc mắt đỏ bừng, bàn tay đỡ nôi của Tô Mộc có chút run run, bả vai cũng khẽ lay động, nước mắt tựa như cũng đang chực trào ra ngoài, một viên nước mắt long lanh trong suốt rơi xuống đập lên thành nôi…
”Ký chủ…” Hệ thống bánh bao do dự xông tới, nó không biết nên nói gì để an ủi Tô Mộc.
”…” Tô Mộc thẫn thờ nhìn giữa không trung, đột nhiên cậu cảm thấy mình trải qua nhiều thế giới như vậy, cho dù có một ngày cậu thật sự có thể hoàn thành hết nhiệm vụ, thật sự có thể đi đến bước tái sinh, cậu vẫn có thể là cậu của ban đầu đó sao?
Một người chứng kiến đứa bé chào đời, sau đó lại trơ mắt chứng kiến cảnh con mình chết đi trong cốt truyện có gì khác biệt gì so với khi chứng kiến đao phủ ra tay hành quyết?
Hệ thống không nói nên lời, chỉ có thể dùng cơ thể mềm mại như chiếc bánh của mình cọ lên gò má đang rơi nước mắt của Tô Mộc.
Tô Mộc miễn cưỡng nhếch mép một cái, nhưng trên mặt hoàn toàn không có ý cười, chợt nhìn về phía cửa.
Cửa mở ra, đứng ở cửa chính không phải là chủ nhân của biệt thự, mà là Ngũ Nhan Tịch.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận