Chương 432

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 432

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh trai nhân lúc em trai đi vắng liền tới cửa, tôi thật sự hối hận, người đàn ông đã thuần phục hai anh em, Tề Dục tò mò (phần 2)
Tô Mộc nhìn anh ta, nhìn Ngũ Nhan Tịch tựa như chẳng có chuyện gì xảy ra, từng bước từng bước đi đến gần cậu và con, ngay cả mỗi một bước đi dường như đều có một khoảng cách quy định, bước đi vừa tao nhã vừa xinh đẹp nhưng lại khiến người khác cảm thấy có một loại xa cách vô hình, như thể giữa anh ta và tất cả những người khác trên thế giới này đều bị ngăn cách bởi một lớp màng.
Tô Mộc cụp mi mắt, không muốn nhìn anh ta, cũng không muốn nói chuyện.
”Đây chính là con của chúng ta sao?” Ngũ Nhan Tịch ngồi trên băng đá bên cạnh chiếc nôi, thản nhiên khom người cúi đầu nhìn đứa bé đang nằm trong nôi: ”Trước khi đi tôi vẫn chưa đặt tên cho con, em đã đặt tên cho con chưa?”
”Anh lại muốn làm cái gì?” Giọng của Tô Mộc khàn khàn.
”Anh xuất hiện tự nhiên như vậy, làm ra một bộ dạng như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra thì có thể cho rằng thật sự không có chuyện gì xảy ra sao?” Tô Mộc ngẩng đầu lên, cười lạnh.
”Anh nhìn đứa bé này đi, nó là đứa bé do anh sinh ra, nhưng bắt đầu từ khi nó ra đời, anh vẫn chưa từng nhìn tới nó, nó suýt chút nữa là đã chết ở bên ngoài vì bị anh khinh thường, tôi không hiểu tại sao anh có thể xuất hiện trước mặt nó một cách tự nhiên như vậy, hơn nữa còn không cảm thấy áy náy một chút nào.” Ánh mắt của Tô Mộc giễu cợt đến cực điểm.
”Không phải tôi không cảm thấy áy náy, tôi muốn bù đắp cho em và con, chỉ cần em nguyện ý.” Ngũ Nhan Tịch nhíu mày, ánh mắt nhìn chằm chằm Tô Mộc, trong ánh mắt chính là tình thâm dịu dàng như lúc ban đầu.
Giống như dù thời gian có trôi qua, anh ta vẫn là người đàn ông đã cứu rỗi cậu khỏi những rắc rối của hai năm trước, rồi mỉm cười nói rằng cậu là người đàn ông mà anh ta vừa nhìn thấy đã yêu.
Nhưng mà, sau hai năm, Tô Mộc biết rất rõ rằng ánh mắt trìu mến đó ngay từ đầu đã là trò lừa bịp.
Ngay từ lúc bắt đầu, cậu chính là thế thân.
Làm gì có cái gọi là chung tình?
Sự dịu dàng và tình cảm, bất quá cũng chỉ là diễn trò.
”Tôi không đồng ý.” Tô Mộc bình tĩnh nhìn Ngũ Nhan Tịch, bỗng nhiên bật cười: ”Làm sao anh có thể cảm thấy tôi sẽ đồng ý chứ?”
”Tại sao lại không? Giữa chúng ta đã có một đứa con, khi tôi đang mang thai đứa bé, chẳng phải em đã từng nói rằng hy vọng hai người chúng ta có thể cùng nhau nuôi nấng đứa bé, cho nó một ngôi nhà hoàn chỉnh sao?” Ngũ Nhan Tịch khẽ thở dài một hơi: ”Trong thời mạt thế, sinh tồn trở nên cực kỳ khó khăn, chúng ta hẳn là càng phải ở bên cạnh nhau, nắm bắt chút thời gian không dễ gì có được mỗi ngày.”
”Tôi có thể đảm bảo với em, nhiều nhất là ba năm, tôi nhất định sẽ đứng ở nơi cao nhất, nắm lấy tay em.” Tầm mắt của hai người cách chiếc nôi của đứa bé mà tiếp xúc chung một chỗ, một người lạnh như băng chỉ có châm chọc và chán ghét, một người chính là dịu dàng và tình thâm chân thành.
Tô Mộc nhìn đôi mắt kia của anh ta, dịu dàng và tình thâm chân thành cứ như đã trở thành biểu tượng bề ngoài, nhưng sâu trong nội tâm lại tràn đầy sự khát vọng quyền lực.
Trong cốt truyện, quả thật Ngũ Nhan Tịch cuối cùng đã đạt đến đỉnh cao quyền lực.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận