Chương 433

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 433

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh trai nhân lúc em trai đi vắng liền tới cửa, tôi thật sự hối hận, người đàn ông đã thuần phục hai anh em, Tề Dục tò mò (phần 3)
Là người duy nhất trên thế giới có năng lực chữa lành, trong mắt tất cả những người sống sót trong ngày tận thế, anh ta chính là thiên sứ của niềm hy vọng mà trời cao giáng xuống, là trụ cột tinh thần của tất cả mọi người, anh ta không chỉ đứng trên đỉnh cao nắm lấy quyền lực, mà đồng thời còn là nơi lòng dân hướng về.
Chỉ tiếc khi đó cho dù có là cậu, hay là đứa bé này, hoàn toàn đếu giống như con tốt thí đệm lên từng nấc thang đi đến thành công của Ngũ Nhan Tịch.
Cho nên, Tô Mộc chán ghét đến nỗi muốn nôn.
Chán ghét đến mức không muốn nhìn thấy người này.
Cậu hối hận muốn chết.
Ước gì mình chưa bao giờ gặp được người này ngay từ lúc mới bắt đầu.
Ngũ Nhan Tịch chờ câu trả lời của Tô Mộc, nhưng Tô Mộc chán ghét đến mức ngay cả một câu đáp lại cũng không chịu cho anh ta, giữa bầu không khí ngưng trệ, đứa trẻ bỗng nhiên bật khóc, rốt cuộc cũng phá vỡ bầu không khí đang sắp sửa đọng lại.
”Tôi rất hối hận.” Tô Mộc chỉ nói ra bốn chữ, liền bế con từ trong nôi lên, xoay người trở về biệt thự không hề quay đầu lại.
Tựa như mọi cảm xúc đều đang sôi sục đến tột độ rồi chợt im bặt, sức nặng của bốn chữ này còn đau đớn hơn những lời nói của ngày hôm qua cộng lại.
Ngũ Nhan Tịch biết ý của Tô Mộc nói là gì, bọn họ gặp nhau yêu nhau, nhưng Tô Mộc trực tiếp dùng bốn chữ này để hủy bỏ tất cả mọi thứ giữa bọn họ.
Nhìn bóng lưng không hề quay đầu lại kia, ngón tay của Ngũ Nhan Tịch co giật run rẩy, hoàn toàn không chú ý tới móng tay đã ghim vào trong lòng bàn tay, máu nhỏ giọt thành vũng trên bàn đá, nhưng Ngũ Nhan Tịch chỉ cảm thấy trái tim mình dường như bị bóp nát, ê ẩm sưng đau.
Nhưng khi cẩn thận nhớ lại mỗi một câu nói của Tô Mộc sau khi gặp lại nhau, phảng phất cứ như là lăng trì, cắt từng miếng từng miếng thịt trong lòng anh ta, cơn đau liên miên không dứt như một con dao mềm mài vào thịt khắc ghi trong tim, cổ họng và miệng cứ như đã hoàn toàn rơi vào bế tắc…
Ngũ Nhan Tịch nhìn cánh cửa biệt thự đóng lại, bỗng nhiên có một cảm giác không thở nổi.
Theo đuổi quyền lực đã ăn sâu vào xương tủy anh ta, anh ta vẫn cho rằng mình rất lý trí, rất tỉnh táo, anh ta đang theo đuổi thứ mình mong muốn nhất trên đời, thế nên tất cả những hy sinh tạm thời đều đáng giá, nhưng vào giờ khắc này, anh ta đột nhiên có chút hoài nghi.
Có thật sự đáng giá không?
Tình yêu ngay từ lúc bắt đầu dường như đã không còn lý trí.
Vốn dĩ anh ta không nên sinh đứa bé kia ra, như vậy sẽ tạo thành gánh nặng cho cơ thể anh ta, thời gian mang thai đứa bé cũng sẽ làm trì hoãn kế hoạch của anh ta, nhưng cuối cùng dưới ánh mắt tha thiết cùng sự chăm sóc cẩn thận của Tô Mộc, anh ta vẫn giữ con lại.
Cơ thể song tính khi mang thai đứa bé sẽ càng thêm khó khăn so với người bình thường mang thai, mười tháng đó, không ngày nào là anh ta được thoải mái, nội tiết tố hỗn loạn khiến cảm xúc của anh ta mỗi ngày lên xuống cực kỳ thất thường, cũng cực kỳ dễ bị ảnh hưởng.
Trong suốt mười tháng đó, anh ta điên cuồng vì tình, nhưng dường như Ngũ Nhan Tịch chỉ cảm thấy đó chỉ là một chút xíu tình cảm, bởi vì nội tiết tố rối loạn nên tình cảm mới lên men, tất cả mọi thứ sẽ quay trở lại sau khi đứa trẻ ra đời, và nội tiết tố cũng sẽ quay về rồi kết thúc ở mức bình thường.
Anh ta cho rằng mình đã tìm về được lý trí.
Nhưng trên thực tế lại không phải…

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận