Chương 437

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 437

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thây ma tấn công thành đứa bé xảy ra chuyện, vì cứu đứa bé nên chỉ có thể chấp nhận điều kiện của tình địch, bị nắm trong tay đùa bỡn trong phòng làm việc (phần 3)
”Cũng không phải là không có biện pháp…” Tề Dục nói xong liền dừng lại một chút.
Quả nhiên một giây kế tiếp liền nhìn thấy trong ánh mắt ngấn lệ mông lung của người đàn ông ngây ngốc chợt lóe lên ánh sáng mãnh liệt, tựa như hắn ta là một chút hy vọng cuối cùng của cậu.
Hoàn toàn lệ thuộc và niềm khao khát, ánh mắt chuyên chú đến mức khiến lòng người không khỏi run lên.
”Sở nghiên cứu của căn cứ đang nghiên cứu dự án của người thức tỉnh, gần đây đã đạt được kết quả tốt, nhưng…” Tề Dục lại dừng lại.
”Nhưng có điều còn phải xem thử cậu nguyện ý trả cái giá cao thế nào.” Tề Dục nhìn Tô Mộc, trong ánh mắt tựa như đang khích lệ, lại có chút giống như đang quan sát một món ăn ngon.
Trong mắt người đàn ông là nhiệt độ không thèm che giấu nữa, Tô Mộc nhanh chóng dễ dàng nhìn thấu ý định của người đàn ông.
Trong ánh mắt của người đàn ông, cậu theo bản năng lui về sau một bước.
Tại sao, tại sao có thể…
Nhưng mà…
”Anh, không phải anh với Ngũ Nhan Tịch…” Âm thanh của Tô Mộc khàn khàn nghẹn ngào.
”Hai gia đình hợp tác mà thôi.” Tề Dục lơ đãng cười một tiếng, sau đó lại bình tĩnh nhìn người đàn ông, giống như đang nhìn con mồi không có cách nào chạy trốn được, mang theo một loại cảm giác nguy hiểm cùng cảm giác áp bức, mặc dù có trong mắt hắn ta nở một nụ cười nhưng vẫn khiến người khác sinh ra nỗi sợ hãi dưới một ánh mắt như vậy: ”Sau khi sự kiện lần này kết thúc, Ngũ Nhan Tịch hẳn là sẽ nóng lòng kết thúc mối quan hệ này với tôi còn hơn cả tôi, huống chi theo như tôi biết, đứa bé này hẳn là do Ngũ Nhan Tịch sinh ra?”
”So với tôi, có lẽ cậu nên cố kỵ cậu ta nhiều hơn mới đúng, dẫu sao giữa chúng tôi ngoại trừ hợp tác ra thì ngay cả làm bạn cũng không được tính.” Tề Dục thật sự không thể trực tiếp hơn.
Tô Mộc có thể cảm nhận được tiết tấu mỗi phút mỗi giây cậu nói chuyện với Tề Dục đều bị đối phương hoàn toàn khống chế, thậm chí ngay cả chính cậu cũng giống như bị người đàn ông siết ở trong lòng bàn tay, không có con đường tránh thoát.
Bóc hết lớp vỏ ngoài đường đường chính chính ra, sau đó quay lại với giao dịch cơ bản nhất, ý của người đàn ông chính là nếu như hiện tại muốn cứu đứa trẻ, chỉ còn một con đường cuối cùng, chỉ xem cậu có nguyện ý bỏ ra hay không.
Cảm giác bị xâm lược mãnh liệt cùng cảm giác bị nắm trong tay khiến mỗi một lỗ chân lông cùng lông măng của Tô Mộc đều muốn nổ tung, sự cảnh giác dành cho Tề Dục khiến cậu đứng ngồi không yên.
Đồng thời, cậu lại không dám đi.
Nhưng cậu chỉ còn một con đường cuối cùng.
Nếu không, chẳng lẽ phải đặt cược vào niềm hy vọng mong manh đó?
Bản thân đứa nhỏ cũng chưa phát triển hoàn toàn, hơn nữa còn cực kỳ mong manh, nguồn tài nguyên y tế hiện nay gần như hoàn toàn ngừng hoạt động bởi ngày tận thế, tỷ lệ trẻ em chết yểu tăng cao, mà sự thức tỉnh đối với một đứa trẻ mà nói hoàn toàn chính là cửa tử, sợ rằng tỷ lệ cơ hội trở thành người có siêu năng lực và sống sót chỉ chưa đến một phần mười…
Nhưng thân là cha mẹ yêu thương con cái không thể trơ mắt nhìn con mình đánh cược với một hy vọng mong manh như vậy.
”Tôi…” Tô Mộc há miệng, cuối cùng nhắm chặt hai mắt lại: ”Chỉ cần anh cứu nó…”

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận