Chương 441

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 441

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giáo sư Diệp cao lãnh thiên tài, mu bàn tay bị chạm phải ngứa đến tim, hành vi trong phòng làm việc bị hiểu lầm (phần 3)
Diệp Tử Ngung giống như một người máy đã được lập trình sẵn, sự lạnh nhạt trong ánh mắt cứ như thật sự không tồn tại phân nửa tâm trạng nào, mà Tô Mộc bi thương tuyệt vọng tới cực điểm, trong mắt mang theo nước mắt như sắp vỡ tan, khẩn cầu nhìn anh, như thể vào khoảnh khắc này, Diệp Tử Ngung chính là chiếc phao cứu mạng cuối cùng mà cậu có thể bắt được.
”Tôi thật sự không còn cách nào nữa, tôi cầu xin anh…” Người đàn ông khóc không thành tiếng: ”Nó mới hơn một tuổi, nó đến với thế giới này chỉ mới hơn một năm, cho tới bây giờ vẫn luôn theo chân tôi chịu tủi thân, tôi còn chưa kịp bù đắp cho nó, còn chưa kịp nhìn nó lớn lên…”
Ngón tay của người đàn ông lẫn bả vai và thậm chí là toàn thân trên dưới đều không ngừng run rẩy, mỗi một chút một chút đều vô tình cọ xát qua mu bàn tay của anh, rõ ràng động tác rất nhỏ nhưng lại mang đến cảm giác tê ngứa mãnh liệt, khiến Diệp Tử Ngung theo bản năng rút tay về.
”Ba… Ba~” Đứa trẻ được đặt lại vào vòng tay của người đàn ông dường như nghe thấy được tiếng khóc của người đàn ông, cố hết sức mở mắt, dùng giọng nói gần như không thể phát ra được âm thanh mà gọi ba.
Nước mắt của Tô Mộc rơi còn dữ dội hơn.
”Bé ngoan… Không sao, con sẽ nhanh chóng khỏe lại…” Hai mắt Tô Mộc ngấn lệ, trong mông lung nhìn thấy một giọt nước mắt rơi xuống gương mặt nhỏ nhắn bị nung đỏ của đứa bé trong ngực, vội lấy tay xoa xoa: ”Thật xin lỗi thật xin lỗi…”
Lâm vào tuyệt vọng vô tận cùng tự trách, Tô Mộc gần như muốn hỏng mất, suy sụp ngồi trên ghế, hai mắt đỏ bừng nhìn Diệp Tử Ngung, há miệng một cái, muốn nói gì đó, nhưng trong cổ họng lại giống như bị thứ gì đó chặn lại, không thốt ra được một câu.
Thu hồi lại mu bàn tay tựa như vẫn còn mang theo cảm giác tê ngứa nhỏ nhẹ đó, Diệp Tử Ngung lặng lẽ nhíu mày, giấu mu bàn tay về phía sau, trong nháy mắt chạm đến tầm mắt của người đàn ông, cảm giác tê ngứa đó thật sự giống như chui từ mu bàn tay lên trái tim, khiến tần số nhịp tim của Diệp Tử Ngung lần đầu tiên thoát khỏi quy luật tính toán.
”Chúng ta lại suy nghĩ cách khác, xem xem có thể sử dụng siêu năng lực chữa trị để ổn định nó hay không, bên phía viện nghiên cứu sẽ tiếp tục nghiên cứu, có giáo sư Diệp, nói không chừng rất nhanh sẽ phát triển được một loại thuốc có hiệu quả đặc biệt.” Tề Dục ôm bải vai của người đàn ông, vỗ một cái: ”Tin tưởng tôi, chỉ cần tôi có thể làm được, tôi sẽ cố gắng hết sức, nhất định sẽ cứu được nó.”
Rõ ráng cái gì cũng đều nguyện ý bỏ ra, nhưng vẫn không có cách nào cứu được mạng sống của đứa bé.
Trong cơn tuyệt vọng, Tô Mộc không khỏi căm hận chính mình vì đã quá bất cẩn, tại sao trong giai đoạn đầu hoàn toàn không phát hiện đứa bé xảy ra vấn đề.
Chẳng qua là vào lúc này, cậu đã quên mất giai đoạn đầu hoàn toàn không xuất hiện bất kỳ triệu chứng nào, mà đến khi triệu chứng xuất hiện thì cũng đã chuyển sang giai đoạn giữa…
Cậu hoàn toàn không thể phát hiện ra.
Tô Mộc cúi đầu xuống, nhìn đứa bé trong ngực, không chịu nói lời nào.
Bầu không khí tiếp tục giằng co.
Nhưng đương nhiên là Diệp Tử Ngung không thể đọc được bầu không khí, anh chỉ thấy khoảng cách giữa hai người quá gần, tư thế của họ cũng cực kỳ thân mật, khiến cho anh rất không thoải mái.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận