Chương 442

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 442

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giáo sư Diệp cao lãnh thiên tài, mu bàn tay bị chạm phải ngứa đến tim, hành vi trong phòng làm việc bị hiểu lầm (phần 4)
”Cũng không phải hoàn toàn không cứu được.” Đột nhiên Diệp Tử Ngung mở miệng.
Đúng như dự đoán, người đàn ông ngay lập tức ngẩng đầu lên, trong ánh mắt tựa như được đốt sáng ngay tức khắc, theo bản năng vui mừng, nhưng bởi vì mới vừa rồi còn đang khóc nên trông khóc không ra khóc mà cười cũng không ra cười, có chút kỳ lạ.
”Tôi có một công nghệ mặc dù chưa trưởng thành nhưng đã được thử nghiệm qua, xâm nhập vào cơ thể thông qua thuốc, tạm thời cắt đứt mọi chức năng sinh lý của cơ thể con người, ngăn chặn sự lây nhiễm giữa các tế bào bệnh và ổn định tình trạng cho đến khi tìm được phương pháp chữa trị, có điều vẫn sẽ có những rủi ro nhất định.” Khi Diệp Tử Ngung nói về công nghệ của mình lại học được cách nói liên tục.
Ánh mắt của Tô Mộc tựa như đã nắm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, độ sáng và sức nóng kinh người, mang đến cho Diệp Tử Ngung một cảm giác còn thỏa mãn hơn khi vừa hoàn thành một dự án cực lớn gì đó.
Có thể là bởi vì dáng dấp của Tô Mộc tương đối giống với anh?
Cho nên trong tiềm thức anh đã xem Tô Mộc như người thân của mình?
Chẳng hạn như anh trai hay em trai gì đó.
Diệp Tử Ngung hoàn toàn không biết một chữ nào đối với chuyện tình cảm, nhưng anh đọc rất nhiều sách, trong sách nói rằngkhi được người thân tin tưởng và trông cậy sẽ mang lại cho con người một cảm giác hài lòng thỏa mãn.
Có lẽ chính là như thế.
”Thật sao? Cảm ơn… Cảm ơn, thật sự cảm ơn…” Tô Mộc lau nước mắt, đối với Diệp Tử Ngung, cậu cảm kích từ sâu trong thâm tâm.
”Tôi đưa nó đi kiểm tra một chút.” Diệp Tử Ngung mất tự nhiên, đầu ngón tay thoáng chốc khẽ co rúc.
Trong lòng có một loại cảm xúc mong muốn được chạm vào nhiều hơn, nhưng khi chạm vào lại rút tay về cứ như bị sợ hãi.
Diệp Tử Ngung cứng rắn bế đứa bé, xoay người bước vào phòng thí nghiệm.
Mà Tô Mộc thì không yên lòng muốn theo sau, cuối cùng bị ngăn lại trước cửa phòng vô trùng, đứng phía sau chính là Tề Dục, ngay khoảnh khắc cửa vừa đóng lại, Tô Mộc trải qua tâm trạng thăng trầm một cách nhanh chóng liền ngã ra sau ngay lập tức.
”Tô Mộc!” Tề Dục chế trụ vòng eo của Tô Mộc, trước mắt Tô Mộc biến thành một màu đen, hắn ta bế người vào phòng bên cạnh.
Vừa vặn căn phòng bên cạnh là phòng làm việc của Diệp Tử Ngung vào ngày thường, có điều anh thường xuyên ngâm mình trong phòng thí nghiệm, trong phòng làm việc căn bản chỉ để một ít tài liệu, rất ít khi sử dụng.
Tề Dục đặt người lên ghế làm việc phía sau bàn làm việc, bước ra ngoài tìm người xin mấy viên kẹo, xé ra đút cho Tô Mộc.
Ngón tay chạm vào đôi môi mềm mại, trái tim Tề Dục động một cái, theo bản năng lấy công trục lợi, sau khi đút kẹo vào trong miệng Tô Mộc rồi còn xoa xoa mấu môi mềm mại đầy đặn đó.
Một người ngồi trên ghế, một người đứng bên cạnh khom người cúi đầu, mà từ góc nhìn của Diệp Tử Ngung quay lại lấy đồ và đi ra cửa, đầu của hai người cứ như đang chồng lên nhau, giống như là ——
Đang hôn nhau.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận