Chương 443

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 443

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Làm tình với chồng hiện tại của bạn trai cũ trên xe trong gara để xe bị bạn trai cũ gõ kiếng cửa xe bắt gian, chồng anh ở bên ngoài làm 0 (phần 1)
Diệp Tử Ngung mặt lạnh dùng tập tài liệu gõ lên cửa hai cái.
”Hai người làm gì ở trong phòng làm việc của tôi vậy?” Giọng điệu bình tĩnh vô tình khiến người khác nghe ra mùi lạnh lẽo.
Tề Dục khó hiểu quay đầu lại: ”Chúng tôi có thể làm gì trong phòng làm việc của cậu chứ?”
Giọng nói giống như vừa bắt gian tại trận một cách khó hiểu khiến ánh mắt của Tề Dục khi nhìn về phía Diệp Tử Ngung không khỏi có chút kỳ quái.
”À.” Diệp Tử Ngung mặt lạnh thu tay về, cầm tập tài liệu tiến vào phòng làm việc, lục lọi một trận trên giá sách, thành công tìm được một tập tài liệu khác khá giống với tập tài liệu anh đang cầm trên tay.
Biểu cảm trên gương mặt của giáo sư Diệp vẫn vô cảm như thường lệ, giống như thật sự hoàn toàn không hề quan tâm chuyện này, nhưng không hiểu sao Tô Mộc luôn cảm thấy ánh mắt lạnh như băng đó giống như vừa lướt qua trên người cậu mấy lần, khiến cậu giữa cơn chóng mặt vì bị hạ đường huyết mà còn theo bản năng căng thẳng toàn thân dưới ánh mắt thoáng chốc lướt qua cơ thể cậu.
Tô Mộc kỳ quái cảm giác được Diệp Tử Ngung hình như có chút không vui từ hơi thở lạnh như băng có thể đẩy lùi người ta cách xa ngàn dặm.
”Ư…” Khó khăn lắm mới có lại được chút sức, Tô Mộc vàng chống tay ngồi dậy, nhưng cảm giác khó chịu trong cơ thể như mất đi sức lực vẫn khiến cậu không khỏi rên rỉ một tiếng: ”Giáo, giáo sư Diệp…”
Động tác lật tài liệu tạm dừng một lúc, ngay sau đó lại tiếp tục lật như thể chưa nghe thấy gì.
”Tạm thời vẫn ổn.” Giáo sư Diệp không nghe thấy câu tiếp theo liền nhíu mày một cái, ngẩng đầu lên, giải đáp vấn đề mà Tô Mộc quan tâm nhất, sau đó lại nhìn đồng hồ: ”Nếu đã không sao rồi thì mời rời khỏi đây, đừng chiếm phòng làm việc của tôi.”
Tô Mộc có hơi sửng sốt, vô thức cảm thấy lúng túng.
Dù sao cũng là phòng làm việc của người ta…
”Xin lỗi, tôi chỉ định…” Tô Mộc vừa nói vừa đứng lên khỏi ghế, nào ngờ vừa mới vội đứng dậy nhanh hơn một chút thì hạ đường huyết lại gây chóng mặt, trước mắt thoáng chốc tối sầm, thân thể không khống chế được ngã về phía sau.
Cũng may Tề Dục nhanh tay đón được Tô Mộc.
”Thôi đi, hay là cậu đừng xuống đất, nếu không lại ngất xỉu nữa…” Tề Dục ôm Tô Mộc vào trong ngực, một tay đặt bên hông, một tay đặt dưới đầu gối cậu, tư thế bế công chúa tiêu chuẩn, ôm người vào trong lòng.
Trước mắt tối đen như mực, đầu óc choáng váng nhưng vẫn cảm giác được cơ thể không có trọng lượng, Tô Mộc theo bản năng không có cảm giác an toàn mà nắm chặt cà vạt trước ngực của Tề Dục, sợ hãi rên một tiếng: ”A…”
Mềm nhũn…
Ngực Tề Dục có chút nóng lên, vừa bế người vừa liếc nhìn Diệp Tử Ngung đứng bên cạnh cửa: ”Những tài liệu cần thiết cho nghiên cứu sẽ được hỗ trợ cung cấp tại trung tâm căn cứ bất cứ khi nào có thể, nghiên cứu mà hai nhà Tề Ngũ trước đây không ủng hộ bây giờ có thể đưa ý tưởng đến trung tâm căn cứ, chỉ cần có thể nắm được thành công, bên phía căn cứ sẽ không keo kiệt đầu tư.”

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận