Chương 444

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 444

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Làm tình với chồng hiện tại của bạn trai cũ trên xe trong gara để xe bị bạn trai cũ gõ kiếng cửa xe bắt gian, chồng anh ở bên ngoài làm 0 (phần 2)
Hắn ta nói như vậy chính là cho Diệp Tử Ngung một quyền hạn cực lớn, cũng có thể nói ngay cả những nghiên cứu mà Diệp Tử Ngung chưa nghiên cứu cũng sẽ được trung tâm căn cứ ủng hộ.
Nhưng biểu cảm trên mặt Diệp Tử Ngung vẫn không thay đổi chút nào, chẳng qua chỉ lạnh lùng gật đầu một cái, xoay người cầm tập tài liệu vừa tìm được trở lại phòng thí nghiệm.
Dáng vẻ như thể không hề cảm kích.
Tề Dục lắc đầu, bế Tô Mộc bước ra khỏi tòa nhà nghiên cứu.
”Không, anh thả tôi xuống ở đây đi…” Tô Mộc lúng túng vùi mặt vào trong ngực Tề Dục, chỉ cần vừa nghĩ đến mình bị bế đi với tư thế công chúa dưới ánh mắt chăm chú của mọi người liền không khỏi vô cùng lúng túng lẫn xấu hổ: ”Có người nhìn…”
”Tôi sợ tôi thả cậu xuống thì cậu lại ngất xỉu.” Tề Dục cười một tiếng trêu đùa Tô Mộc, ngay sau đó liền kéo cửa xe ra, đặt người xuống ghế phụ lái bên cạnh ghế lái.
Xe chậm rãi chạy, cuối cùng cũng không cần phải đối mặt với ánh mắt nóng bỏng của mọi người nữa, lúc này Tô Mộc mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Tâm trạng nửa ngày nay thăng trầm thất thường khiến cậu có chút mệt mỏi, không khỏi lộ ra biểu cảm trên mặt, ngơ ngác nhìn vào gương chiếu hậu, có chút xuất thần.
”Tôi và Diệp Tử Ngung lớn lên giống nhau không?” Bỗng nhiên Tô Mộc không nhịn được hỏi.
Thật ra trong lòng cậu vẫn có hơi để ý, có hơi khổ sở.
Ngũ Nhan Tịch thích Diệp Tử Ngung, thế nên cậu và Ngũ Nhan Tịch ngay từ lúc vừa mới bắt đầu đã là một sự lừa dối, mà con của cậu dường như cũng là sản phẩm của một mối quan hệ lừa dối.
Dường như cậu chưa bao giờ được đối xử như một cá nhân bình đẳng, được tôn trọng hay thậm chí là độc lập, cậu đối với Ngũ Nhan Tịch giống như một món đồ chơi, bởi vì không cách nào có được Diệp Tử Ngung nên mới tìm một món đồ chơi cấp thấp.
Nghĩ như vậy, trong lòng Tô Mộc không khỏi cảm thấy bực bội và chán ghét.
Tề Dục dừng một chút, chợt nhớ tới gì đó: ”Đối với tôi thì không giống, có điều nếu như là người khác nhìn thì có thể vẫn sẽ nhìn ra mấy phần giống nhau, ánh mắt của hai người khá tương tự.”
Ngay sau đó liền nghe thấy một tiếng cười châm chọc truyền đến từ vị trí kế bên ghế lái: ”Vẫn là giống…”
Nếu không thì làm sao phải làm thế thân, làm đồ thay thế cho Diệp Tử Ngung chứ?
Diệp Tử Ngung và cậu hoàn toàn kháu nhau, cậu không làm tốt được chuyện gì cả, thậm chí cậu còn không thể dựa vào bản thân mình để sống sót trong ngày tận thế, cậu không được thông minh, cũng không có siêu năng lực, càng không biết nghiên cứu…
Trong lòng cảm thấy tự ghê tởm chính mình, Tô Mộc nhắm hai mắt lại thật chặt, lúc này vừa vặn xe vừa tiến vào gara để xe, Tề Dục đạp phanh, cởi đai an toàn ra, nghiêng người khẽ hôn người đang nhắm chặt mắt một cái.
”Đừng suy nghĩ quá nhiều, người muốn phân biệt lúc nào cũng có thể phân biệt được rõ, chỉ những người không muốn phân biệt mới cảm thấy hai người giống nhau.” Tề Dục không giống như đang trấn an, mà là giống như đang nói phải trái.
Tô Mộc mở mắt.
Ánh mắt của hai người chạm vào nhau, Tề Dục nhìn ánh mắt có hơi ảm đạm đó, thoáng chốc trong lòng cứ như có một ngọn lửa bùng lên, ngọn lửa vừa bị gián đoạn trước đó tiếp tục cháy, cháy còn rực rỡ và nóng bỏng hơn, cổ họng khô khốc, cục xương ở cổ họng vô thức lăn lên lộn xuống, các khớp xương tay rõ ràng của Tề Dục vuốt ve gò má Tô Mộc, mập mờ mơ hồ.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận