Chương 459

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 459

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhìn đứa trẻ bị ánh trăng sáng của chồng cũ giữ lại trong viện nghiên cứu? Hứng thú? Suy luận ai cứu đứa bé thì người đó chính là ba? (phần 1)
”Chuyện gì?” Diệp Tử Ngung cau mày cởi áo blouse màu trắng trên người ra, tìm một chiếc áo blouse trắng tinh, sạch sẽ khác từ trong ngăn kéo rồi mặc lại vào người.
”Tôi, tôi muốn đến xem đứa bé một chút…” Tô Mộc đứng trước mặt Diệp Tử Ngung bỗng dưng tỏ ra có hơi yếu ớt.
Rõ ràng gương mặt của hai người có năm sáu phần tương tự nhau, nhưng Tô Mộc mang lại cho người khác một cảm giác xinh đẹp nhưng không có tính công kích, là cảm giác ôn hòa ngoan ngoãn, mà trên mặt Diệp Tử Ngung lại toát ra vẻ lạnh lẽo như băng, lãnh đạm thờ ơ coi thường mọi chuyện mọi vật dưới mí mắt, tính tình máy móc như một vị thần, đối xử lạng lùng với người khác.
Nghĩ như vậy, trái tim Tô Mộc không khỏi run lên một cái.
Diệp Tử Ngung lấy một xấp giấy A4 khoảng chục tờ đã in ra từ trong ngăn kéo, để lên bàn rồi đẩy đến trước mặt Tề Dục: ”Ước chừng là cần những tài liệu này.”
Hướng về phía Tô Mộc cười trấn an một chút, sau đó cúi đầu đơn giản lật xem tài liệu.
”Không sao đâu, chờ lát nữa để nghiên cứu viên sẽ đưa em đi thăm đứa bé, tôi sẽ nhanh chóng gom xong tài liệu, dự án sẽ sớm bắt đầu, đứa bé cũng sẽ nhanh chóng được cứu chữa, yên tâm đi.” Tề Dục khép tệp tài liệu lại, khẽ mỉm cười.
Tim Tô Mộc đập thình thịch, trái tim tựa như đang chờ đợi lời phán quyết bỗng nhiên yên ổn lại.
Những cảm xúc của cậu cứ như hoàn toàn gắn liền với đứa bé đó, đến nỗi hỷ nộ ai lạc* cũng thay đổi theo đứa bé.
(*Hỷ nộ ai lạc: bốn cảm xúc của con người, hỷ: mừng, nộ: giận, ai: buồn, lạc: vui.)
”Tôi dẫn cậu ấy đi.” Sau khi Diệp Tử Ngung nhận được câu trả lời hài lòng, dường như tâm tình khá hơn một chút, thậm chí còn nguyện ý làm loại chuyện vặt vãnh này.
Tề Dục không nói gì, Tô Mộc theo chân Diệp Tử Ngung đi đến một phòng thí nghiệm đặc biệt.
Vừa bước vào, dường như khắp phòng đều có một nguồng năng lượng phóng xạ kỳ lạ không ngừng quanh quẩn bên trong, thậm chí Tô Mộc còn cảm giác được thân thể của mình giống như đã bị nguồn năng lượng đó chế trụ, dù chỉ cử động một chút cũng phải hoàn toàn tập trung sự chú ý, điều động vị trí của cơ thể mình, mỗi một bước đi vào bên trong phòng cũng trở nên cực kỳ khó khăn.
Nhưng khi ánh mắt cậu nhìn về phía trước, Diệp Tử Ngung từng bước từng bước đi vào bên trong phòng, hời hợt, giống như hoàn toàn không bị bất kỳ trở ngại nào.
Có lẽ là trên người anh có trang bị gì đó…
Tô Mộc nghĩ thầm như vậy trong đầu.
Đang lúc cậu chật vật di chuyển bước chân của mình, cố gắng đi về phía lồng ấp ở giữa phòng thì Diệp Tử Ngung đã đến bên cạnh lồng ấp trước tiên bỗng nhiên quay người lại, nhìn cậu một cái, sau đó lại bước trở về.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận