Chương 463

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 463

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thù lao là để giáo sư Diệp nghiên cứu, nụ hôn nóng bỏng cởi quần áo nghiên cứu từ tinh thần đến thể xác trong phòng làm việc (phần 1)
Tô Mộc cứ như vậy mà tiến vào tòa nhà nghiên cứu, so với trước kia ở với Ngũ Hi Thần, Tô Mộc ở đây còn trở nên rảnh rỗi hơn.
Bởi vì không có nơi nào mà cậu có thể đi, cũng không có chuyện gì có thể làm, thậm chí bởi vì đứa bé bây giờ còn đang được giữ bên trong lồng ấp nên cậu cũng chỉ đành buông tay chuyện chăm sóc đứa bé như trước kia.
Chuyện lớn nhất mà Tô Mộc bây giờ phải làm mỗi ngày chính là phối hợp với nghiên cứu của Diệp Tử Ngung.
Mặc dù Tô Mộc cảm thấy mình không có giá trị gì cần nghiên cứu.
Có lúc Diệp Tử Ngung sẽ cầm ống tiêm lấy của cậu một chút xíu máu, có lúc sẽ lấy đi một ít móng tay của cậu, tóc, hoặc là sẽ dứt khoát dùng máy kiểm tra…
Chiếc đồng hồ cậu đeo trên cổ tay là sản phẩm nghiên cứu mới nhất của Diệp Tử Ngung, Tô Mộc không biết chức năng cụ thể là gì, có điều người dưới mái hiên không cúi đầu không được, mặc dù trong lòng Tô Mộc vừa khó hiểu vừa cảnh giác, luôn cảm giác như thể cả người mình đều bị nhìn thấu, nhưng vẫn thành thành thật thật đeo nó trên cổ tay.
Dù sao thì hệ thống cũng đến từ không gian cao độ, ngay cả những người khác cũng không thể nhìn thấy sự tồn tại của hệ thống, thế nên chắc chắn sẽ không phát hiện ra điều gì bất thường…
Với lòng tin mạnh mẽ như vậy đối với hệ thống, cả người lẫn tinh thần của Tô Mộc cũng trở nên nhàn nhã, thậm chí còn tìm mấy quyển sách để tiêu khiển những khi buồn chán, một trong số đó là cuốn tiểu thuyết về thế giới này bằng tiếng Anh.
Nói về một tên bác sĩ điên.
Nội dung có lẽ giống với cuốn tự truyện của một tên bác sĩ biến thái, kể về cách tên bác sĩ biến thái bắt được con mồi của mình như thế nào, hơn nữa còn lợi dụng con mồi của mình để thực hiện các loại nghiên cứu thí nghiệm khác nhau, lợi dụng mạng người cầm lấy kết quả của những cuộc thí nghiệm này, công thành danh toại.
Cuối truyện, tên bác sĩ già đi và hiến tặng phần lớn tài sản kiếm được từ bằng sáng chế độc quyền của mình, trở thành nhà từ thiện số một đất nước. Ở vô số sự kiện, gã giống như một vị hòa thượng tốt bụng hiền lành, khiến mọi người ca tụng công đức của gã.
Không thể không nói, đây là một kết cục tương đối đen tối và hài hước.
Người xấu không bị trừng phạt, ngược lại còn được tất cả mọi người ca tụng biết ơn.
Tô Mộc đặt quyển tiểu thuyết trong tay xuống, thất thần một hồi, ngay tại lúc này, cửa bị đẩy ra, Diệp Tử Ngung bước vào.
Trên người anh còn mặc chiếc áo blouse trắng của bác sĩ, Tô Mộc theo bản năng liên tưởng đến nội dung trong sách, liền liên tưởng đến ngày đó cậu đến thăm con, trên áo blouse trắng của Diệp Tử Ngung cũng dính những vết máu và chất lỏng màu nâu, con ngươi theo bản năng co rúc một cái, trong nháy mắt lông măng cũng dựng đứng lên.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận