Chương 464

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 464

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thù lao là để giáo sư Diệp nghiên cứu, nụ hôn nóng bỏng cởi quần áo nghiên cứu từ tinh thần đến thể xác trong phòng làm việc (phần 2)
”Bác, bác sĩ Diệp? Có chuyện gì sao?” Tô Mộc nhìn đôi mắt cứ như có thể nhìn thấu tất cả mọi thứ của Diệp Tử Ngung, tinh thần của cậu không khỏi cảm thấy căng thẳng dưới ánh nhìn chăm chú đó, đầu lưỡi cũng sắp bị trói lại.
”Không có gì, chẳng qua là muốn nói cho cậu biết nghiên cứu đã có tiến triển, sau ba lần thí nghiệm đã nghiên cứu ra được một loại thuốc có thể hạn chế được sự xuất hiện của biến dị.” Diệp Tử Ngung kéo mạnh chiếc găng tay trắng đang đeo chặt trên tay mình, cởi một chiếc găng tay ra, sau đó dùng ngón giữa của bàn tay đã tháo găng móc một cái xuyên qua mép găng tay dọc theo cổ tay, cởi chiếc găng tay của bên còn lại ra.
Toàn bộ quá trình diễn ra suôn sẻ và trơn tru như nước chảy, hơn nữa bàn tay dưới găng tay còn không bị làm bẩn chút nào.
Ánh mắt của Tô Mộc không nhịn được dừng lại một chút trên những ngón tay có khớpxương rõ ràng sau khi đã được gỡ bỏ đôi găng tay, có điều sự chú ý của cậu rất nhanh đã hoàn toàn bị lời vừa mới nói ra của Diệp Tử Ngung hấp dẫn toàn bộ.
”Nhanh vậy à?” Tô Mộc có chút không dám tin.
Dù sao cậu cũng cho rằng loại thuốc đặc biệt này thường thường phải mất mấy năm nghiên cứu, thậm chí mười mấy hai mươi năm trường ký chiến đấu mới đúng, ngàn lần không nghĩ tới cậu vừa mới ở ba bốn ngày ở tòa nhà nghiên cứu này mà đã thu hoạch được một bước tiến triển lớn như vậy.
”Dự án nhỏ mà thôi, không tốn bao nhiêu thời gian.” Diệp Tử Ngung nhàn nhạt gật đầu.
Thờ ơ lạnh nhạt, qua loa hời hợt*.
(*Gốc là vân đạm phong kinh, khinh miêu đạm tả.)
Mà toàn thân Diệp Tử Ngung trong mắt Tô Mộc trong thoáng chốc cũng trở nên cao lớn hơn, hơn nữa còn chiếu sáng lấp lánh.
Thật ra thành tích của Tô Mộc cũng không tệ, cơ bản có thể đứng trong top ba của lớp, có điều chính cậu cũng biết đầu óc của mình chỉ có thể gọi là học bá, có thể thi vào được một trường học trọng điểm, nhưng không thể đạt đến giới hạn của học thần.
Nhớ lại trong trường bọn họ có một người rất trâu bò, khi đó ở trường cấp hai, người đó đứng đầu thành phố trong kỳ thi tuyển sinh cấp ba, sau khi được tuyển vào trường, cậu ta căn bản không thèm học tập, cả ngày cúp học gây chuyện, thậm chí còn thi trượt, tất cả mọi người đều cảm thấy cậu ta thật hư hỏng.
Nào ngờ đến khi chỉ còn lại một tháng, không ai biết chuyện gì, đột nhiên cậu ta bắt đầu cố gắng chăm chỉ học hành, lúc ấy phải thi nhiều, một tuần có thể thi hai đến ba lần, mà thứ hạng của tên trâu bò đó cũng xông thẳng về phía trước như lắp tên lửa, khi cậu ta làm bài thi thử cuối cùng, thậm chí giáo viên còn dự đoán rằng nếu cậu ta tiếp tục phát huy bình thường, tuyệt đối có thể thi đậu vào cả hai trường đại học ở Bắc Thành…
Lúc này có ai trong trường là không cảm thấy cậu ta trâu bò?!
Tô Mộc cũng không nhịn được nhìn lại quá khứ chiêm ngưỡng hào quang của học thần một chút.
Mặc dù không thể nói là Sapiosexual*, nhưng đối với một người có đầu óc đặc biệt tốt như vậy, Tô Mộc vẫn luôn không khỏi nhắc đi nhắc lại địa vị cao của đối phương trong lòng cậu.
(*Sapiosexual: chỉ những người cảm thấy bị hấp dẫn, thu hút giới tính bởi những người thông minh, có trí tuệ.)
Mà trong tất cả những tên trâu bò, Diệp Tử Ngung tuyệt đối là tên trâu bò nhất mà Tô Mộc đã từng gặp qua!

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận